Sao, sao, sao Lục Bắc Kiêu lại hỏi như vậy?
Hai chữ "cha ruột" này, nhất thời làm sống mũi cậu nhóc cay cay, Dạ Thất cố gắng kiềm nén, cố gắng trấn tĩnh, ánh mắt cương trực nhìn thẳng, cậu nhớ lại dáng vẻ khôi ngô tuấn tú của cha.
Lục Bắc Kiêu cũng quan sát tỉ mỉ từng động tác của cậu, lần thứ nhất anh thấy ánh mắt mãnh liệt mà cậu dành cho Diệp Kiều, cậu ta như muốn dẫn Diệp Kiều đi, còn giống như muốn chiếm lấy cô làm của riêng.
Lúc đấy chính mắt anh thấy nên anh cũng không vui lắm."Cuối cùng đã xảy ra chuyện gì vậy!"được khi cứu không lại cho, con nói Sau sao con mẹ vì cha?""ở cô, đã những trước rồi ra cô muốn không Dạ ấy ấy kiếp chuyện, hết xảy kiếp biết ta trước chuyện Thất quên.
Quả nhiên Tiểu là Cổn Lục. vẫn không bật cậu ngờ, ho lửa nhận nhận, Thất tức một hít nhả bao Bắc cậu, một khói sặc cậu sụa Dạ hút lên ngờ hơi, nhưng Lục chưa ra Thất lập rồi, giờ làn lấy lấy Dạ Kiêu, bất thuốc đốt nhóc hơi từng.
Lục con nhóc Tên, trai Bắc lại Kiêu là của 21 tuổi.
Cô chở mắng vì anh tiểu che này mà cho tên lại tử. nào nào hiểu già đến này như cô tốt cùng người, đại thú sao ở bọn anh nhau chút, trước người nào thời cùng là, cho kiếp, đi yêu lúc sống, họ ở cô hai hứng ra chuyện với anh đã, Anh thương nhau thế sống yêu đời chỉ chẳng có muốn nhau." đi J đã sát vài kẹp, hơi chỗ út của Sau, Dạ phố áp và sát lấy mà hít thuốc khói, thành ngón quan điếu đến đất giữa ngón sổ khi Thất dần quen. nói đấy vẫn biết, không con ta cần Chuyện ta, gì đâu rồi trọng kia chúng, nhắc kiếp quan này là làm, muốn tới tự nhiều không trước cũ phải! đánh xuyên mới nhưng làm Lục cậu vì hiểu Vương uốn non Tuy cũng cậu Ma vậy Đại dễ tre thường phải."lại nhưng vội người trước đi cứu lại, bị chuyện tất kiếp mọi Kiều, vã Diệp Cổn tìm cho cản con, cả Tiểu muốn nhớ ngăn giao Cổn Tiểu Con."người bao con mắng con biết lần không nên, nhiêu thương con nữa che chở mới Mẹ." tự hào Thất nói, lên ngước cằm Dạ." hết Nhớ Lúc anh thảy à cô đuôi, ấy cùng nói ra tỉnh, con ngọn vô: "hết đều nào xúc túc, động nghiêm đầu ngành biết? không Tên tiểu thật nỳ với thuận tử anh là quả."con, Con tốt ta của kia do không hệ trước nên chúng quan…"biết nói, có định Con ý không ra đâu con." nhưng lòng quyết thể chua, không nhau nói gặp quả Dạ, trong nhau không con khỏi xót Thất nhận mẹ." tiểu hài, không cho Kiều cảm mấy Thất, thì nó tới đó Dạ biết lắm gì hòa gì cô khó mình nghĩ trai liền Diệp mỗi có, Mẹ loại tên cảm sẽ lại lần, giác biết tử không nhìn là cô mà con rồi tả cao này giác nhớ to."
Ma cậu đưa Vương Lục mà thuốc Đại cho lại vậy." sợ thối Dạ lui nói vừa nói, thể thân vừa chết không mà Thất."giữa Quan con tốt hơn con hệ mẹ à với?" Dạ trầm Thất giọng, nhìn nói Anh. con người cố ruột sốt ý để!"rồi này thể con, con con của quản nhà, một Lục con nhận không ta đã phần trai sau, họ là Đứa khi không ta."
Dạ Vương năng tức được Ma Có nhận sau dần lui phía, thể Đại về đang theo giận cảm bản Lục Thất. cùng xúc vô này Cảm anh phức trong lúc lòng tạp. cửa hướng về là hãi thật, muốn nói sợ tin: "sự tùy không thì phía hay lời, người đều Thất lòng Dạ thật Con." người thật nói lại thành, Thất Dạ xoay.
Bắc phun Thất về khói khẽ, ra phía nhìn bên điếu ngậm, Lục Kiêu rồi rít Dạ thuốc. anh kiếp của Nói, thành Dạ nhưng Dạ ở nhà họ chuyển trước kiếp, trai xác chính con lại Thất thế trai con hơn này là.
Lục vẫn Kiêu rồi nhả hút Bắc nhả, hút cứ rồi. đánh muốn mình kiềm sự Lục cố Bắc nén Kiêu người xuống của." Dạ tĩnh Thất nói bình. tin Dạ không lộ Kiêu trừng vẻ, Lục nhìn Bắc Thất mắt."chỗ Kiều đến con quên chuyện Diệp, con Kiều nhớ con Cổn, của Cổn nói gặp Lục đã khi gặp Tiểu lại biến, lại Cổn khi Diệp nạn Tiểu nhắn Tiểu, lời mất cho Sau nhủ chuyện nhớ mới này ra cho."không tự con Rất, ấy lại Cổn, là trước chưa con tới con anh Cổn nhớ đó trước cho gợi là, nhiều à nói sóng trai khi, Tiểu năm hình, Lục anh kỷ khỏi Lục tới con chuyện điện thức bị ấy, ấy kiếp để anh anh chính dưới Tiểu tìm vẫn." Thất một đưa hộp quần hộp, điếu ra rút giọng Hút rồi hút thuốc Kiêu lá, Dạ Lục phía về Bắc từ không trong cả trầm túi: "nói một?" Lục Bắc Kiêu nhìn bóng lưng cao gầy của Dạ Thất, nói.
Tiểu tử này mấy năm nay ở nhà họ Dạ không được yêu thương, bị bọn họ đối đãi như tên ngốc, trong lòng của cậu chắc chắn là khao khát tình thân, huống chi bây giờ đã nhớ ra, họ vốn dĩ là người một nhà.
Anh vậy mà cũng cảm thấy có chút đau lòng.
Lục Bắc Kiêu cảm động nhìn Dạ Thất, lồng ngực nhói đau.
Lục Đại Ma Vương cũng đang muốn bảo vệ con mà thôi, còn nhớ lúc anh bị quân đi bắt đi, thằng nhóc đã không sợ hãi mà dẫn binh đến cứu anh.
