Một thân ngụy trang ngồi kế bên tài xế, cô gái nhỏ tóc dài cuộn lại, nụ cười không sợ ở trên mặt, toàn thân tản mát ra một năng lượng cường đại!
Thoạt nhìn, anh lại bị cô làm cho kinh ngạc lần nữa, trái tim vì cô mà cuồng loạn!
Lục Bắc Kiêu anh vốn là người tự tin thậm chí là người tự phụ, chẳng sợ hãi, bất cứ lúc nào cũng đều không sợ, nhưng sau khi trải qua cô xảy ra chuyện lần trước, dường như anh không còn cường đại như trước vậy, nhất là trong lúc cô hôn mê, trơ mắt nhìn cô nằm không sức sống kia, loại cảm giác bất lực bị thất bại, khiến anh bắt đầu hoài nghi năng lực của mình!
Thậm chí anh cảm thấy bản thân rất vô dụng, ngay cả người phụ nữ của mình cũng không bảo vệ được!
Vừa rồi, biết Dạ Thất bị Dạ Chinh bắt, vậy mà anh thật sự đang sợ, sợ mất đi người con út này! táo cây ăn sung cậu Chinh rào đồ đánh:"Dạ này cây vào của Cái đầu tức giận! là phần Diệp Kiều đưa""Về kia Đương nhiên đi! ai giữa sát yếu Ở vào, của dựa giáp điểm, áo nhau vợ họ, nhau chồng nhau nhau có lẫn, mạnh ai yếu cầu, bọn không yêu của!" đàn cùng ông vô nói Người thế khí."Ông ruột tôi của ấy cha là! ta Sao sợ anh phải!" bệch đã nói bắt mất, nhiều môi trắng cánh, Dạ máu quá sắc mặt đi máu răng, cắn Thất cậu màu đầu mất đã. bên người ở nhất trong cao này phòng bộ của đưa đến Dạ người Quản tầng cùng hầm gia thì, Dạ Thất giam nơi bị Chinh bốn bị toàn hầu.
Dạ này chút, Thất đánh chống đầu té đi đỡ, quyền Một cậu ngất, lung lay không kém xỉu. giáp Cô là là anh áo, yếu cũng của điểm của anh! là kiểu tường thiết u, chung Châu kế nhà bốn Biệt, trắng phải kiểu không, chóp đỉnh bằng thự thiết theo đỉnh mái, kế tầng nóc đỏ. đứng Chinh vận hạ trước nhìn thử ở, thăng cỏ điều chiếc Dạ ban thủ chỉnh trên ngoài trực tải, kia đồng công đang, gã phía của bên. lần anh Chinh muốn cô khác đưa này qua Hết lần tới Dạ! người có Rốt Lục họ gì với kia quan mày hệ cuộc?" đến cổ hỏi tợn Dạ hung trước nữa chặt Chinh một, áo mặt Thất nắm lần của, Dạ cậu lại!"anh Chỉ thụ, hưởng vô phúc sợ! anh quay hãi không, Vậy về cô rồi hãi lại hề Lục lúc không, hề bên sợ sợ, này kia xế kế nhìn Diêm mà ngồi gái tài Vương nhỏ!"tử Tiểu thối!" lời vẫn trả Thất là này Dạ câu.
Trở không sẽ chỗ ruột cha mày về chôn kia để chết có, và của tao người mày! đến cậu cho lại mức một quyền giận tức Chinh Dạ! nhếch nắm Đúng lái miệng, Anh lên tay : "chặt!! bộ quỷ biệt đội trinh đã đến hay đó lần thần, Dã hành bọn gần động dẫn, hình họ tình Diệp đã phía địch không Thành, Lang nhập này đầu làm xâm, sát định đến trinh và địch Ảnh biết phải thự sát sau nhất viên không Tử!" tà ngón Chinh nói Dạ, vỗ cằm khí tay. đầu lưng súng nhắm sau chảy Hai của ghế, đàn bắp máu ngồi pha dần trong máu, cạnh ông đứng hai trói bị tay, họng còn ở chuẩn bên, cậu người bên trái tươi cầm súng cậu nhuộm của cậu, đùi người đang người thảm sô ở.
Cậu không muốn chết!
Cậu có Lục Đại Ma Vương, Diệp Kiều, có anh có chị, bọn họ một nhà năm người, cách một thế đời đến đoàn tụ, tốt đẹp như thế Rất nhanh đã đến hai giờ, Dạ Thất bị Dạ Chinh dẫn tới trước sân biệt thự, trên bãi cỏ trống trải, đến máy bay trực thăng phụ cận, thủ hạ của Dạ Chinh từ trên phi cơ trực thăng nhô đầu ra, báo cáo với ông ta, máy bay trực thăng tất cả bình thường!
Dạ Chinh đắc ý nâng lên cổ tay trái, nhìn thời gian, còn kém ba phút!
Việt dã quân dụng vọt thẳng phá tan cổng sân biệt thự, đang phóng nhanh về phía trung tâm bãi cỏ, xa xa liền thấy một chiếc máy bay trực thăng, cùng vài bóng người, Dạ Chinh nhìn xe Jeep chạy nhanh đến, hướng phía bầu trời bắn một phát súng!
Tốc độ xe Jeep chậm dần, quay đầu xe, đuôi xe đối diện với bọn họ, sau đó, trên xe một đôi nam nữ mặc ngụy trang đồng thời bước xuống, bọn họ đi đến một bên chiếc rương phía sau, người đàn ông mở cốp xe, bên trong là bao cát còn nguyên!
