Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Thập Niên 90 Trọng Sinh Trêu Ghẹo Nam Thần

Chương 1194:




"Mất điện thoại thì anh không biết dùng điện thoại của những người khác à?!".

Lời giải thích này của anh nào có thể khiến cô nguôi giận, cô lớn tiếng chất vấn, nắm tay đấm lên ngực anh."Rừng mưa nhiệt đới hoang sơ, không có tín hiệu, trên máy bay trực thắng không thể mở máy". này vô dụng nhưng cảm Mặc rất lý, do mà, dù động.". ánh mắt không hỏi anh khách không đang tưởng Lục, bụng khổ và Kiều mà quan chìm cần cô của không sự trong sự ít anh rất, quái ngừng đánh nộ thang còn máy làm, đang còn thậm hay người giúp tốt, người có họ tâm ngoài Thế đắm chí dị có gì đỡ sở trong Diệp bà phẫn còn có. dám Lại đánh cô!

Hai cây lấy giống như tay hồng anh hông tơ, cô lại quấn cánh quýt." anh làm của lời mồi cá với túc cô, đã câu cho sẽ đâu nói không nghiêm rằng trả Anh hỏi nữa suýt anh mập cô!

Cô lợi nghiến răng nghiến. đang lời với nở Kiều, dụng nói ông không tôi anh: "ơn Cảm ấy dỗ không bạo, không là tâm tôi thật hiểu ra tôi cười của chuyện, nạt đang bắt kích mắt, quan nụ đình chồng lau tôi, lực áp gia nghe cảm đã nước ấy anh Diệp dạy tôi! chặn anh, hung xong Nói môi cô ngăn tợn. nhẹ giọng hỏi Cô."Làm đó gì?". từ đứng một không mặt, anh anh chút trước, to nguyên mắt anh phía hại cẩn đến xác tròn chân Cô đầu, định đôi sát quan vẹn bước tổn về thận anh.

Nói ngoài, ra đi tức anh xong lập. sau anh mới bắt cái, lên dậy cho mạnh ngồi chân đi lấy anh cô, hôn một nấu cơm đá, đó bàn bụng Cô cô."Đói rồi bụng! vừa một vai la om Cô anh, đàn còn một thả lối như, bây khuôn anh chua chân như, nữ bà sòm ngực lên lại tĩnh xuống người chanh mặt đang dán của, lặng kiễng buông ra trinh giờ đôi bờ rồi. tả kéo ngoài như lùng một chóng bà cô máy tuổi, anh người ra cười lành mươi miêu cứng đứa anh lạnh nghe thang đàn ba cửa nhỏ mở, trai ba ngoài Người ra trước, Lục nhanh tuổi ông tả, miêu ngắc hiền anh mặt ngoài đẹp. tuy mắt khô tức, phập vệt đỏ trút, còn mặt nước giận Cô phồng uổng anh, nhưng hai chưa tóc, cô mãnh rất oan bời, trên ngực rất để mặc, liệt mắt giận đầu sưng rối vẫn. người nào nói hôn không là biết thật, câu dù, một anh không đùa sống, thôi cho Đó đàn sẽ chết, khác chỉ cô tốt tái một cũng ông anh bên."."Đúng".". ngay nói xong váy là Anh cô kéo." lông chỉ gì cô, nói lấy lau cô nhiên lên, tay của gò bị, đã qua đột lấy bàn vệ ướt khăn không chạm sinh phòng vào ôm má Anh heo!". trong không dậy chịu anh về vẫn nào Anh khó thế, biết em lòng có thức thấy chưa em? thành người nghỉ lòng như anh cam, em đêm nói: "ba cô nói lấy lại mặt em ba sâu khom, ngày Nghe ngơi ôm nào, Anh không thức vậy ngủ đánh khẩn? không sỏ phải ngược chằm là, cũng anh dữ anh không nhìn còn sợ chằm: "Diệp Kiều gây hung lại anh chuyện Đầu à? chi muốn thôi Em thấy nhìn anh! rồi Kiêu anh, chết Bắc em sắp Lục, biết không luôn?"."

Không hiểu lời, chuyện nghe không?

Kiêu Lục Bắc! em chết Bắc, cắn Lục muốn anh Kiêu!"Anh em heo tưởng là sao?". hét Kiều Diệp hò. định bụng làm giường đang theo đến tác ngăn anh lại tiếp, này thì vệ, từ sinh Nụ phòng kéo cô động dài hôn Đói mười phút gần: "bị ra!"nấu ăn đi thị cho ăn này ăn, luôn chút em đồ siêu, em thức ăn Anh mua khó chê định bên".""anh em chừng sao anh, Thế dậy không phải có, em nên phòng trông trong không sao tỉnh?

Diệp chặt nói gì ôm, không chỉ Kiều anh hơn càng."em không lay Sao anh tỉnh?". đã Diệp "mà nhảy trên" hơn tiếng, yên a anh trở, bật tâm giường a vì Kiều a vài về. mất anh lạc Ai bảo liên?"

Kiều Diệp: "…

Kiều cũng khi lại chửi, lên nguôi rồi dâng rồi cơn Đánh nửa giận, đường nhưng cả quãng phòng, được Diệp một sau nữa vào giận. một Cô câu hỏi."xảy ra vụ có Nghe bị, không anh thương nói nổ? bay gì anh thể đi em suy chuyện không, nữa hồn cái Lúc cũng đâu nghĩ vía nhớ, mất tích đó mất được đến!

Người không tức nhiều nói, ngủ trôi ông tốt, rồi lúc giấc, đã mới như không nuốt tụy một, lấy tiều nữa đàn vừa phải ai heo hơn không: "sắc ôm trở anh Vừa mặt mặt cô, lại cười cô? da lấy trận như cũng dần cô anh hít dồn, dần tỏa rách bình có hung, thể thật dần mùi dần lên sau cô cô, mùi cũng máu hận khi trong sự anh tĩnh bị ăn khi tỏa được tươi, cô nỗi, sức nếm rồi của Anh, được lòng cắn hăng nước điên lại máu, một giải mắt chỉ mới giải xông. thức tích ăn mấy em, ngày nuốt Anh còn sao trôi mất?". thật lúc Anh một khổ, cười thấm được quả đó cái, thía trải chết đã, không cô không xác người cảm nhận lại thương yêu thấy, sống cách anh trong thấy từng lòng qua vào cô!". thích Anh giải. ràng Ông "phạm anh uổng" chấp rất cười Lục haha, oan rõ lầm sai chỉ nhận. anh người như ném ra bà, trên một chân về chanh cởi đàn chua dép Cô phía! hơn to Diệp Kiều gào càng.". là cứng cắn cũng phải muốn, anh sắt mút của, bắp không thép vai như cắn mà là cắn thật, nổi Cũng không cắn cắn lên! đường anh, nối khi cá ống cái may, trong vào hòn ống đảo qua mắn một ngâm có, đường đánh là mình, đó Lúc một thuyền thải nổ, biển trốn thẳng đã đường ngày, sau nước ống trên đi nổi ngang trôi xui! mi nói trước tới không cảm, lại gợi xoay cửa người đi em Bà: "trông áo, Anh mặc sơ rất đầu quay Lục lúc đó mới cũng! tiếp Anh giải tục thích.""Cho em cắn"."này không đánh thức anh anh anh, làm cho không này Cho!""cho em Lát no nữa ăn! kéo rồi qua Hết Không, lâu bao cô giận: "biết ra anh?" mẻ anh hôn chút anh, đầu nhìn lên, cô muốn Kiều hai trợn bị không vẹn kiễng mắt vào nguyên vẫn, chân mặt mông lại tú, Diệp gật khuôn, anh trắng đánh sứt tuấn của. phẫn bị giác chịu ngày dám Kiều nhớ nào lại ai cảm khóc mình, qua khóc muốn Diệp giống cái đấm vượt cái, không không hơi ra lại mà, bóp thế như cổ mấy quá cô, hận không được nay thở mấy khó anh. trước năm ở anh lưu học săn học trường sâu thợ anh mấy, về và lặn rồi huấn lúc mười đã Nhưng phiêu được luyện biển.

Nhớ người, lại còn muốn giết anh!"anh à Vệ do cũng đi sĩ bảo? tức đá bắp chân anh Cô, giận lên nói.

Người hiện tóc nào mái nhàng vết phát cô nhẹ: "về vỗ ông thương Không một đàn! lên mi sát vai môi anh mạnh vào Lục mình, môi áo, cởi dày sơ anh bà nhưng mặt mà của bờ cô man, ra cắn kề đã dã Anh. chạy gì tung lung Em cái?"đây rồi, xả giận nhưng Bà, giận Lục em hết anh vẫn chưa đâu! gặp hòng thì, cằm người đi người chết, đến em, anh phụ mộng: "con Ném, ai khăn người có báu cô xã nó giữ thích cưng, xa mơ anh cũng vật Cục nói lấy người nữ khom của đừng bà có anh như xấu mẹ! đồ em Còn thế ta bị, người giở với bước nào lừa kia còn mấy, cũng ngây mặt gạt em kệ, đây mặc một ngốc anh, đến bị trò chậm soạng côn nếu sờ sẽ tên thì? đều quả còn như này hậu anh anh, chịu nữa Sau cả do gánh tất dám vậy! yếu tội quá anh của có Kiều anh của là này Lời thuyết trong thể, chính là lỗi, tha thích thứ tóm lại, không Diệp độ mắt phục là giải.".

Sau khi làm loạn, nghĩ đến Đường Thiếu Đình, cô lập tức gọi điệ thoại đến bệnh viện, nhận được tin rằng các dấu hiệu sinh tồn của anh ta đều đã bình thường, chẳng qua là vẫn chưa tỉnh.

Ưu Ưu vẫn đang canh giữ.

Độc đã giải, việc tỉnh lại chỉ là vấn đề thời gian, cô không lo lắng cho anh ta lắm.

Trong phòng bếp, dưới ánh đèn nhu hòa ấm áp, người đàn ông đeo tạp dề, đang nghiêm túc nấu cơm, người phụ nữ bé nhỏ đứng ở cửa phòng bếp, nhìn bóng lưng cao lớn kia mà không hề chớp mắt, trái tim đập thình thịch không ngừng.

Lúc Lục Bắc Kiêu xoay người lại, chỉ thấy bà Lục với mái tóc xoăn như tảo biển đang mặc áo sơ mi trắng của anh, hai tay khoanh trước ngực, dựa vào cửa phòng bếp.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.