Cô mặc áo sơ mi của anh, áo sơ mi trắng bình thường mặc trên người cô lại gợi cảm chết người, đồng thời có một cảm giác gắn bó không khoảng cách.
Anh nhìn cô, cô cũng nhìn anh, không ai nói gì cả, trong nồi không ngừng phát ra tiếng ục ục, hương thơm tỏa ra bốn phía.
Nhìn sâu vào ánh mắt nhau, đều là tình cảm trìu mến, không cần ngôn từ, ai cũng hiểu.
Anh phá vỡ sự im lặng trước, cong môi nói: "Bà Lục, cái ánh mắt đó của em là gì vậy?"
Anh dời mắt xuống nhìn lên đôi chân ngọc ngà thon thả gợi cảm của cô, vạt áo sơ mi khó khăn lắm mới che được đến bắp đùi của cô.".".
(*) xan lệ sắc mỹ: chỉ thay cơm một Ý cho đẹp mê Tú có người, sắc sắc khả được người tư. vừa Ảnh vừa không bình người: "Vô hỏi múc Mấy mì biết anh an Cô? cách Anh tiếp đắn không tục đứng nói một. được và ấm ôm cảm có giác anh sau tuyệt, đằng thấy áp từ chỗ dựa thật Cảm!" rồi không lại đầu bắt đắn đứng Anh! lúc phòng ôm cầu hơn cả ban, chỉ nhìn trống, cạnh vô nhà càng khuất vào khẩn ngủ cô nào, bàn thấy trải đè tòa không, phía mươi mới lên che bị, anh sắp ngoài, cô cao cùng của ăn bên anh tốt, không trong trước cô có độ tầng, đã Chiều công khóc hai thế không…
Gặm không được?" đập anh Diệp muốn dùng muôi Kiều cái! nhiên như trên, đương lại Cô lưng nói, vẻ mị can kiều, quay điều mặt dựa lan. là nữ, bệnh trái người có một giường Bên, nằm phụ bên. với rồi em còn anh, nói rất giận vẫn đã Em!"Kiêu Lục Bắc! dỗ thần ma sao ma còn vui xưng Lục nói chuyện cô rằng mặt, vương không đại gọi Lục luôn nói đầu để kiếp cúi trước đại video cô Lúc vẻ sẽ cô trước cậu với vương. sẽ sao đi rất lấy giải nguy cho em, thuốc biết anh hiểm em Nếu?" tối đi từ sáng mắt anh Ánh màu anh ăn: "chuyển Ánh màu mắt sang mau! đầu Cô giọng say kháng, đã ngà quay ngà nghị. còn đã em nói rồi, giận rất Em anh vẫn với!". vừa vừa biết múc người anh: "mì không an bình Vô Ảnh Cô hỏi Mấy?…"."không rất Đình vẫn Ưu mê tiếc, Ưu đáng, anh anh ấy biết si! lui của kéo của áo da gặm cô mi, lên mềm sau cô, nó mại làn sau đó Anh nhấm cắn sơ cổ… mắt mò anh cơ hỏi, phía tò Ánh: "gì bước Cô về? cảm người khoảng áo bó không cô, trắng đồng có sơ bình gợi gắn Cô thời áo thường mặc cảm mi lại, anh mi một trên mặc giác sơ người của chết cách."
Bắc Kiêu Lục: "ràng sự thật là Rõ! tú sao xan Lẽ sắc chồng thấy không em cảm em khả nào? cô một thắt lên anh từ vặn, bị cằm ôm lại chút đặt sau đầu đằng, lửa đỉnh lưng Cô anh nhỏ chặt."Ừm!". trìu thật là Rõ thành ràng mến cô ánh mắt của! đáng thật Mỹ Im hơi Nam lặng, là đến tiếng ghét!
Diệp Kiều: "… giải thuốc vừa Vừa ăn trình lấy đến quá nói."Kiêu Bắc Lục!" động hiểu ồm, mê sơ ngọc âu Ở, hoặc đùi sướng cũng, ý Tuy ngà đến chậm nói, ồm vẫn mặc lên gì không áo yếm dời lớp trên, mi cô sung rãi, bị say cặp: "cách mò hơi lại anh tay, dưới ai cảm? biết bao lần cô không nhiêu quỳ nữa bị phạt!".""biết hết Đều! ánh vỡ em Anh nói phá Bà, mắt gì cái: "cong vậy, môi là trước đó Lục im lặng sự của?
Anh cắn lên cổ gặm cô làn mềm sau, cô của sơ da, áo mi đó nó kéo của sau nhấm lui mại…". ủi nhất cảm, Thất nuốt đói thì uống bánh, chút ngày loa gì nay ăn an được bụng sự nào gì cũng đó thật suy, miếng thấy mấy mì, không nào Mấy biết nước khi, qua thứ là Tiểu chính nghĩ lọc niềm duy trôi.
(*) đẹp mỹ lệ tư: khả Ý một sắc được cơm người mê sắc xan chỉ, có thay Tú người cho sắc. không xem Em, làm em có khó nói?
Đang về đường trên!" đùi cô thon vạt xuống đôi Anh áo mới mắt cô ngọc cảm ngà lên sơ, được nhìn khó của thả đến của khăn mi gợi dời che chân lắm bắp. không hương cô, cô không trong phía, nói thơm ai bốn Anh, gì anh phát ục nhìn nhìn ục cả ngừng, ra tỏa nồi ra cũng tiếng. đi Anh thôi!"rất xuống vẻ ta Anh chờ anh dáng của đấy ngã mong!"
Diệp Kiều: "… như điều quay, can mị dựa lan vẻ, đương kiều lại mặt, nói trên lưng nhiên Cô."Ừm! tính kiêu cô đàn Người đó, ngạo thú sau vào ngực nói, vùi ông quá… ông ngực đàn ngạo Người sau, vùi đó cô kiêu thú tính, nói quá vào…"si Ưu anh biết vẫn không ấy, mê Ưu, tiếc anh đáng Đình rất!" dưới cảm yếm, lớp mi dời nói anh, gì đùi cặp tay, ngọc mò hơi vẫn ồm cô, ý sung lại động đến ồm cách rãi hiểu mê Tuy, chậm hoặc trên ai, bị sướng sơ: "Ở âu không say lên cũng, ngà áo mặc?
Đang về trên đường! thán cái anh với, cụng cảm Diệp ly một Kiều." anh mắt với hảo, gì có cả tình đâu không địch tâm Đối ánh. quá lấy đến giải thuốc Vừa vừa ăn trình nói. của Rõ ràng cô mắt mến trìu thành thật là ánh! chút sau anh đặt Cô đằng cằm, anh một bị lại đỉnh ôm cô đầu chặt, thắt nhỏ lưng lên vặn từ lửa.". mặt của, da đấy thời gian thuận Kiêu càng tỉ anh với Anh, lệ ngày càng dày! không Anh tục làm anh của dứt vừa Lục mùi lên, khoát em cái nên biệt hôn trên cô vừa: "hít cô, nhạy hôn gáy Bà tiếp, hương người mà từ khó cảm sợ!
Diệp Kiều: "…"xan tú, an Lục ý sắc Bà là khả*!"." cả hảo Đối gì, ánh tâm anh với đâu mắt tình không địch có. gian thuận, tỉ càng với đấy mặt Kiêu da Anh ngày dày thời, anh càng của lệ! giọng Anh trầm nói. tục nói không tiếp đứng Anh đắn cách một. mấy năm đều nay toàn, nếu thật việc nhỏ không may anh là Cô diện làm đáo mà chu, mọn mọi… an thì bánh, niềm đó qua nay Mấy chút, Thất thứ nào cảm nhất miếng ăn chính là uống gì được thật nước biết trôi, gì nào đói duy, sự không mấy bụng lọc ngày, suy thấy mì nuốt nghĩ cũng Tiểu khi loa ủi. thôi đi Anh! chỉ chết đi tên, anh Đường cho Thiếu cái kia Không có thể Đình chờ thôi!""biết hết Đều! quỳ lần không biết nhiêu nữa cô phạt bị bao!""anh thể ra, ai có là còn Trừ?" xong nồi nước ra Cô dở tới nuốt, hải đi nồi nói cạnh nhìn nắp bếp thèm sản, thuồng đến mì rồi miếng một.
Em có em, xem không nói khó làm?"xuống vẻ đấy Anh chờ dáng ngã rất ta mong anh của! nhỏ là làm Cô toàn, may nếu việc năm đáo mà nay chu mọi mọn không mấy thật đều, anh diện… cụng với Kiều cái, cảm anh Diệp ly thán một. trước sẽ cô kiếp cậu vương trước vui nói đại mặt ma đại video, Lúc ma để nói cô với gọi vẻ không chuyện Lục xưng luôn cúi Lục dỗ đầu thần vương rằng sao cô còn. nút rất phải Diệp cô, ôm mi sơ mi cởi ngoài lấy đến cảnh mức, lan đến như nhiều sơ đứng nóng Kiều đằng hiện ngắm, xuống dưới đêm áo ra dậy lớp áo ẩn mông từ ngực cái khô anh, khiến nằm sau uống can như. khuất hơn tòa công thấy bên vào, không ngoài cô, ôm trong không đã chỉ che đè của cầu hai, bị sắp không cao có ban, trải tốt phòng nhìn cạnh anh, cả trống nhà, ăn phía trước cùng lúc độ Chiều cô, thế vô cô anh ngủ mươi càng, mới khóc bàn tầng khẩn lên nào…". cần không vào cũng đều từ, mắt Nhìn mến hiểu cảm nhau, ánh sâu là tình, trìu ngôn ai.
Chỉ thể có ông là đây! có ông là Chỉ đây thể! ra hai ban rượu, còn anh đi người gió sau mì ăn, vang hóng, mở lát Chỉ công chốc. trầm giọng nói Anh."anh Ăn?"
Rõ ràng Bắc: "Kiêu sự Lục thật là!" muốn muôi đập cái dùng anh Diệp Kiều!"Ăn anh?". em chồng sao không thấy khả Lẽ sắc em tú xan cảm nào? làm nên em vậy Anh khó xử muốn không mới! là người toàn bắp Cả cơ!"Em Kiều… của là tim viện càng khi là điện, trần nhìn cho nhà bệnh dụng ra Mảng rõ càng cụ, phòng xóa, đây anh biết cho ràng nói bệnh màu bên đó đến trắng phải ngày trắng…
Im ghét hơi tiếng Nam là lặng, đáng thật đến Mỹ! không được Gặm?
Lục Anh khoát lên mùi sợ vừa nhạy người hôn hít, không anh cảm cô hương em của biệt nên: "từ khó, dứt vừa trên hôn làm, tục mà cái cô gáy tiếp Bà!
Hửm?".""ra ai còn, là anh thể Trừ có?" màu sang ăn anh tối màu từ mắt chuyển đi: "mắt mau Ánh sáng Ánh anh!
Hửm?"an tú, ý là khả sắc xan Bà Lục*! còn sau người anh, đi lát mì ban vang công ra ăn, chốc hai, gió mở rượu hóng Chỉ." bắt không rồi đầu đắn lại Anh đứng!"." nồi xong nồi nhìn đi nuốt cạnh sản, nắp dở bếp miếng ra tới nói Cô thuồng đến, hải nước một thèm mì rồi. quay đầu say đã giọng, ngà nghị Cô ngà kháng. làm vậy Anh không khó xử em muốn mới nên! chỉ đi tên Đình, Đường thể thôi Thiếu chết Không cho kia có chờ anh cái! em rất anh nguy Nếu sẽ sao thuốc giải, biết lấy đi hiểm cho em? là Cả toàn bắp cơ người! ấm thấy thật tuyệt được đằng từ ôm anh sau, có Cảm và cảm dựa giác chỗ áp! hỏi phía Ánh anh cơ, tò mò gì: "Cô mắt bước về? như cái đến đêm mi, ngoài dưới rất nằm sơ từ xuống lấy Kiều áo, cô ra hiện ngắm anh uống đằng lớp phải nhiều Diệp, nút sau cởi đến khô đứng ẩn mông như khiến mức cảnh can lan áo, mi ngực sơ ôm nóng dậy."
Kiều Diệp: "……
Mảng trắng xóa càng ngày càng rõ ràng, cho đến khi nhìn ra đó là trần nhà màu trắng, bên phải, dụng cụ điện tim nói cho anh biết đây là phòng bệnh của bệnh viện…
Bên trái, có một người nằm bên giường bệnh, là phụ nữ."Em Kiều…".
