Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Thập Niên 90 Trọng Sinh Trêu Ghẹo Nam Thần

Chương 120:




Lục Bắc Kiêu không nói chuyện, xoay lưng về phía cô, chẳng còn cầm thú giống ban nãy nữa, anh lúc này trông có vẻ thâm trầm, bình tĩnh hơn rất nhiều."Chúng ta vẫn có thể tiếp tục mà, lần này em tắt điện thoại đi, được không anh?" Diệp Kiều vòng ra phía trước, hai cánh tay ôm lấy vòng eo anh, gương mặt nhỏ nhắn yêu kiều ngắm nhìn anh, ngọt ngào nói.

Hôm nay là sinh nhật anh, cô thật lòng mong anh có thể vui vẻ…

Cũng là bù đắp những thứ cô nợ anh ở kiếp trước! cũng của dây Dù phải đến chết em kiếp sau dưa! mệnh Người định. biết Nhưng cô đều! cũng Khóc vô dụng! cũng giữ bắt bị khó Bây muốn em, trốn rồi giờ thổ phỉ!

Cho cô cô lòng nên, động đau cảm!"Còn khóc? là chia em Nếu cũng điều em tay, có chia, dám muốn sao? biết đều rằng Anh anh, thật nói lời không càng là. thuần đơn thật Anh!"Làm sao vậy? con trước thể vừa, Bắc gặp vừa không chẳng rằng, gặp chưa sẽ ấy anh Lục từng cũng Kiêu, gái cô nhìn là sẽ mắt đó gái, trúng được tin tay giờ anh có cái người sau mãi anh buông được đương, anh nhìn một nhưng thôi yêu!"không, dám Dạ dám không!

Anh yêu lòng yêu làm dạ sẽ một anh em một đến!" giọng là lời Trong cưng đây sự có tránh nói quở chiều, lại lòng sự đầy thật nhưng thật chứa! sẽ nếu sợ nào tay trách em này sau em ta, nhiệm bây có Lẽ là giờ chúng anh với sao làm không chia? mãnh cảm lại vọng đến lấy thế vô có, chiếm sao thấy vô dục lắm muốn liệt Anh duyên nữa cớ cũng em anh?" gương nâng cô của mặt Anh răng, lên nói bá đạo cắn." Anh hung nói dữ." và chiếm cô dục anh cho bá của thật bị sự hữu Anh đạo vọng sự dọa rằng sơ. châm trước chi Ai ngòi anh bảo làm em! lời dọa hả Bị anh nói của?"lại tỉnh hôn tân Muốn ăn phải em giữ tán, yêu mới đương đêm đến! còn không khóc nói rơi từng, ngớt Diệp nên, không mắt nước chảy lời hàng, mãi vẫn tuôn Kiều. anh ngôn nhớ rơi một tuôn của đều rồi chữ dưa cảm mà được tim của, nước trào giữa họ ngừng mưa thể sau động cô mặn, đánh vào Diệp sự của đắng, một nhớ câu, trong cổ Mỗi Kiều mắt đó động nước di, anh kiếp trước đến, không dây họng mắt trái như đến cô… mà cảm không sờ lại chan tự đó được, Kiều sau động chứa Diệp chủ sững.! đầu cưng to nãy bên anh đứng nhìn cô đáy tóc nơi Bắc với mồ thật bảo tay làm thấy như mặt lớn, giống dính bị Kiêu bé trên ở nghiêm, chân sợi xúc mình niệm cô người má áo nhẹ cảm, đáy phủi chỉ là lúc hôi nhìn không hai Lục mặt dục mắt ngàng bối ngốc mặc nâng nhìn trước không, sâu lên bàn cúi dây đi. tình niệm là anh Quan mệnh chính của: yêu Định!" Cô vội ủi an." anh cô ngấn lệ mắt túc Đôi, nói nghiêm to nhìn."Kiều Diệp!" nghiêm bình buông định, người hút chút, điếu tìm ra tĩnh để đi thuốc cô lại Anh túc xoay nói. cô người lòng biết ngốc tỉnh giờ, thay từng lại bé không hình như giống, thích Nhưng hay cưng cô không, bây có trước sau này tán có lúc anh ai vậy mình? như cưng đến ngốc thế, khóc tâm Bé thương rồi khóc… hiểu cô cô tốt vì cho muốn, Cũng là! tận như Từng đóng lòng chữ, xuất đinh đáy cột phát từ. rằng qua cô quả, Anh di tục yêu vẫn tận trước kiếp biết trong dây với kiếp sau, lúc đi hơn thật không anh tiếp nói, đến cũng nữa cô phải chết ngôn dưa."cái gì Chia tay! nhất bỏ không Kiêu người Lục quyết chỉ nhận Bắc định, anh từ duy một!"tân Kiêu, gì đêm tại hôn hiện khác không mà em nhau cảm và Anh thấy… anh định Em tiên người đầu là xác! vui anh cần được là chỉ! muốn tay cô, mà lão Đương luyện vui đây cũng vẻ lái rồi nhiên…

Chỉ là anh còn chưa đi được mấy bước, Diệp Kiều đã chạy như bay theo bóng lưng anh, cô dùng lực ôm chặt lấy anh từ phía sau."Lục Bắc Kiêu!

Em yêu anh!"

Lời tỏ tình kiên định của cô, vang dội qua thung lũng.

Lời tỏ tình của cô, rung động trái tim anh, cảm giác ấy phảng phất như đợi chờ cả một kiếp, cuối cùng cũng đợi được tình yêu của cô.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.