Đồng chí Đỗ Quân cnf tỏ vẻ không phục, Nhuyễn Manh Manh bên cạnh cúi thấp đầu, mím môi cười trộm."Mẹ đây, không có yêu cầu gì nhiều đối với hai đứa, yêu cầu duy nhất chính là trước cuối năm nay, phải có thai!
Đỗ Quân con mở to mắt ra mà nhìn, con của cháu trai con năm nay cũng tám tuổi rồi!".
Bà cụ chỉ Lục Tiểu Cổn và Lục Tiểu Vũ ở bên cạnh, lại nói với đồng chí Đỗ Quân."A!"Đúng đấy! sinh con là không ý Các hay sinh, không định được cậu có?"theo người gì tôi Mấy làm? sinh, muốn Tôi không tôi thôi!"Ai được không sinh?". mình con là chấp nít bé nào gọi không được nhận đứa Cô hoặc phải việc chú "một" cô "thể"!!
Manh hơn sang Manh nhanh, của vội vàng căng, miếng anh ngừng vậy vô, như áo sợ tình khác quần đi cô không anh mặc ẩn ngực như, em hiện được đập quen anh vào lúc tim Nhuyễn không: "không nuốt thấy, mức trong em chỗ Anh đến, mắt khe như, thẳng, nước khỏi dời! thường đầu sát đen đồng bình nhìn, với cô cúi thấp như làn đỏ tóc như, màu thể mực hoặc trắng, cô không mắt luôn trung trước bóc mắt chí, hoa chói thao quần ngủ mặc váy Đỗ phục cảnh áo Quân hồng trong tính ngầu lòi là dài giống da Đồng…". đứa Lục anh hai chúng là con thì với muộn tuổi chí gọi, nít đầu già mới là hàng còn mươi ngang Quân tuổi Cha phải đồng lúc Kiêu, ba chí, bé một cậu anh sau phiền hơn đồng của lớn này kẻ hơn phải như Bắc còn Đỗ! xã thấy như nhìn hai Ông hai, mắt thật ma má anh hồng quả, phiền Cô nhìn rất ửng: "muộn nhắm… thật chửi cũng ra kiếp nhưng chí Đồng, sao không chứ ngốc mấy bề Đỗ, ngoài anh lại tuy tên mình ta nghe khốn không Quân ngốc đang cái này! lực Có bất vẻ!
Quân khích anh đồng chí họ của Anh ta nói Đỗ." còn đến đây: Nhuyễn Con mẹ Manh tôi Manh quen này nó không chứ!!
Tiểu cũng Cổn Tiểu lặng dài lòng trong lẽ Lục Thất và thở.! vô Lục bước nói tới bực Tiểu, cùng bước Vũ một buồn. gầy ta tức cụ trừng, xong Đỗ an xương bà tóc, trấn tức Dĩnh mắt giận Anh bà bà giận đỡ, tới mức: phơ trợn – thế vừa Đỗ trước trơ thấy cụ đến bước Đỗ thì nói bác. người khác cũng anh ta họ Một kích anh thích."Đỗ Quân!…"."không rồi có là hài đó yếu, lẽ Trông được gầy cái sinh hình!" chí cũng cái bĩu bà Đỗ, nhìn Đồng không nói cụ, gì môi Quân muốn trò làm.". năm nói chân tuyệt xem cụ, càng Bà sống: "vọng Mấy gì phí, mấy giậm nói nay tôi Đỗ rồi người uổng còn?".".". được không, con làm sao Nhưng thế thì mà sinh? cất chí một nghịch Đỗ Đồng câu giọng bất "đại Quân nói đạo"!" vặn khi cửa căn liếc tân vào, sau diêm lạch, dúa rực, mình rể chốt nhìn phòng Chú hôn đỏ…
Quân chí lên khí đứng Đồng, phách nghiêm nói Đỗ nghị."ít Manh mặc, lạnh, như thế không Manh em, Nhuyễn à em sợ?"con định, sinh con Cụ Manh Manh có ý với không ơi! lai tương là cô thật trẻ, ông của cậu đáng chú em gọi ghét phải còn Ông bé, con đó! một đi Tôi nên chút phải mới sớm! tóc Cô cửa cũng ván ngủ vốn chiếc mình không dài màu xuất cô, hai Đỗ ra dây chỉ Manh ván giật, Manh dĩ hiện rực anh dâu khiến nhiên váy xỏa lên cửa nhốt và, Nhuyễn mái mặc giữa mình dựa đâu thấy, đỏ anh đột chí đồng Quân từ biết. không bị gầy chứ đến kỳ chuốc tửu mức vẫn rể thôi, cậu lượng thần yếu Thấy ta nghiệt nhỏ vẹo làm hiệp của thắng, nhu ra thật, nhược trông đứng chú yêu mấy tốt vậy anh! những cửa đến người tân hôn phòng anh bị Anh đẩy họ. cút Cút cút… em đã đồng ý với mẹ rồi, sang năm cho bà ấy ẵm cháu trai!"
Madam vừa nói vừa cởi từng nút áo thời Đường màu đỏ của anh ra.
Đồng chí Đỗ Quân trợn trừng mắt: "Nhuyễn Manh Manh!
Em, em sao lại đồng ý với bà ấy?"
