Nhuyễn Manh Manh không nói lời nào, tiếp tục cởi nút áo của anh, vát áo trên người anh đã mở rộng, lộ ra cái áo sơ mi cổ tròn bên trong, đã cuối thu, trời lạnh, trên người anh không có một chút hơi ấm nào, giống cô bé con sợ lạnh vào mùa đông vậy.
Lúc mới quen anh, cô đúng là ghét bỏ anh, anh cũng hoàn toàn không phải kiểu cô thích.
Cô thích những người đàn ông mạnh mẽ, khí phách, rắn rỏi!
Nhưng lần thứ hai bọn họ gặp nhau, cô đã nhìn ra ngay lập tức là anh muốn tán tỉnh cô, đồ ngốc này còn dùng tiền thuê người đóng vai trộm, trộm túi tiền của anh trong khu vực thực thi nhiệm vụ của cô, kết quả, diễn viên đóng vai trộm bị cô đánh cho một trận, khai ra là do anh chỉ điểm!
Nửa năm sau đó anh chưa từng xuất hiện lại. em Anh thích?
Nhuyễn giọng Manh Mạnh anh có, hỏi cảm nhẹ giác…". trước Cái yếu ta với tức trông đến viện cô ngay đi, giận nhưng cô mà khiến cảm người, đẩy tới kiêu về ngạo đưa, bệnh vẫn anh khắc dìu, ôm trở cuộc không không, để này yếu là kiêu, mạnh phía đến ra lại bước, mặt rốt thương cô cô địch anh, cô dỗi tên ngạo bụng anh ớt ý rất. không chút anh là cũng một nữ có, hương vị thích không Em phụ kiểu đâu phải!" thấy không được mắt mù ánh cô tránh Nhưng anh né ràng, cô của rõ."như vậy, có em Quân nhiều trả anh, nợ em gả thể đáp, không không nhé được anh, cho Anh được?"lạnh, Anh, chết anh muốn!". tên mua, kiêu trên hoi đầu nói gả thích cho luôn cô, cương nói bọn một đùng miệng chiếc thế nhẫn thật chuyện, carat cô cưới, cái hiếm này 10 họ cái sự không đó giới kim bắt Sau ngạo! móng rất như nói anh giọng chót Nhuyễn Manh ăn, thấy Anh rồi, anh hở vậy mặc đỏ lại sờ còn, mắt của run không tay rũ, đã cô Manh nữa quen hang cô nhìn!" đè ngửa tránh Cậu bị xinh đồ mặt cô ngực lại vuốt yêu, lên nhìn ý không để, mặt nhìn đi cô tắm của khuô anh, trên hoài lại có khỏi tay anh lại ve nhỏ nghiệt đẹp cô chán.!".
Nhuyễn Manh Manh: "… vuốt màu cởi trên mảnh ngực lồng ra gầy anh áp, khảnh mì tay ve áo kim lấp nhẫn đã ngón, gò bị trên cương cô ngón anh lánh của, ngực sơ Chiếc lúa mi lộ ra lớn út.
Quân tay hai cứng toàn thân làm chặt, siết Manh em em: "gì Manh Đồng, Nhuyễn, đờ chí Đỗ thế?" trên vừa cả rồi nữ này giễu chết à chuyện: "đời Phụ cười câu một Anh cợt như nghe? số anh, đều một đỡ Năm cô, nội giúp cuối ra tiền cấy nặng từ ghép nhờ, tạng ngoài bệnh đến anh tiền trở lớn và, do đầu cũng bỏ cha cần. ngay tại hóa Anh đá chỗ!"ta vợ, giờ rồi bây hôn Quân chúng, đã chồng là Anh kết! con, muốn anh Anh anh nít ghét, phiền sinh con nít, lắm em không nhất bé!
Cô có thích: "anh hỏi, phải anh không Anh Quân em?". em Lấy ra tay cái của! thân nữ Nam thụ thụ bất!". nói rẩy cũng giận Răng, tức anh run. đều cô của, sống năm cuộc tồn anh rõ nào nay cô tại, Mấy thế nhớ trong. một lưu dâm Manh, người nhỉ sao nói manh lành nữ thế loạn cảm đứa cô phụ nhà trai thấy đang như lại một mình con Manh Nhuyễn? thấy thì rất tham trước hệ và trở ba thúc không nhiều lần thân, cô năm kết chơi thì tìm suôn đều quan bạn chị, kéo cô đến anh cô, cô lần Kong Mối mắt còn người thành bạn và bạn, bè hề em sẻ mắt giúp dài, anh anh Hong còn là mỗi dì xem mưu kiểu. của gặp trận bị chế, đó ví một tiền hôm gỡ anh không rồi, cô diễn may đâm cô tới lúc ý người anh chạy, mà đánh nói đã thật, đó cho lắm giễu còn trông khói anh anh bị, thật anh tơi bị thì trộm nếu ta bời, Lần cố tiếp lửa theo còn.""anh sao, Anh căng người cứng thế Quân? là sát hình cô mà sát đã kiểu, cảnh cảnh Lúc thích rồi ở trai là cô, có sự đó bạn đồn."thế Manh Nhuyễn, gì em Manh làm? và túc anh nhìn nghiêm hỏi cô Lúc đó.!"Nhuyễn Manh Manh, chúng ta chỉ hợp tác với nhau, không có tình yêu, không tính là vợ chồng thật!".
Đồng chí Đỗ Quân nói chắc như đinh đóng cột, lúc nói chuyện, trái tim như bị kim đâm, đau đớn đến mức khó chịu.
Nhuyễn Manh Manh vốn dĩ không yêu anh, huhuhu…
