Nước mắt của Diệp Kiều rơi càng nhiều, ướt hết áo anh.
Cô bị anh làm cho cảm động.
Diệp Kiều cô có tài đức gì mà lại được anh ưu ái tới vậy chứ?
Cô ôm eo anh, dán vào cái lưng rộng, trái tim cô không ngừng bị anh làm cho rung động."Anh Kiêu, bởi vì tình yêu của anh, bởi vì những lời cảm động của anh nên em mới khóc, không phải vì cái gì khác. có ngoài là ngoài ra nước nghĩa gọi đi anh Cái là sao ra?"nơi anh, nơi muốn đưa tới em Anh là sao này Kiêu? khóc, hôm khóc lần, đừng nữa hai em Ngoan rồi nay.
Anh đi thôi tập luyện!"đi đâu phải Anh? viện nói nhiên cô thuyết, năm truyền Hunter Ở được đã về nghe đương trường nhiều đại. đội nguyện chuyện vào cũng do quân anh tình anh vào là Ngay."Đương nhiên tin anh. cô tự tin Anh như thêm giống tiếp vậy tự như tin cho."lắng lo sao Em? yêu cái anh mình hơi được có để được bao, Cô kiên thích định của ấm giác, thể bọc lấy ôm anh chính cảm. phải ôm tay Bắc đứng hình của, Không vòng phía cô lấy thân cô mảnh mai Lục sau, "nói Kiêu." a Một, lâu cũng năm…"quốc, năm tới huấn đi 1 một, anh Venezuela trường, Mỹ Nam gia ở Hunter luyện!" mỉm ghẹo Kiều anh trêu cười Diệp.""muốn đây Em rằng đưa em không em, tưởng nói tới cần còn anh đã… mặt vẻ nhìn, cô túc, nghiêm Anh cúi đầu. gì anh đều nói tin cái Em." nhìn anh đầu ngẩng hỏi Cô. vậy cùng, đứng người nhau Cứ ôm, hai ngắm cảnh." cô vẻ chiều nói giọng tin, Anh đầy nhìn tự yêu đầy."
Anh nói giọng trầm tiếp. anh này, em Đời yêu chỉ.
Tây chợt học trên Nha, tới cũng liệu nhiều giường nhớ tiếng tài anh Cô có Ban."ra ngoài, đi con anh 1 năm phải Nhóc. đẹp Thật, lãng thật mạn. nụ nước khuôn cái nước anh giữ ấm khuôn nhỏ giọt áp cô mặt, còn đẫm lại đồng cười tiền mới, cô Bàn tay của má, lên ra lăn lúm mắt mặt mắt, lớn nhưng nở áp của lộ vẫn xuống." không giấu cô với giếm Anh nói hề. trước sẽ, không anh thật không mà Em, nhưng biết có thật thể anh yêu thể bởi, vì sự, em đây rõ, hiện em tin sự!
Cô đầu định gật kiên. từng tim yếm chưa, câu cảm xúc thấm từng Kiêu dâng Từng trái một Bắc vào, lời từng trào có âu Lục chữ trong. này đi, sẽ loạn gạt anh còn, sợ nội với cho không bà rồi anh náo ông, bà Chuyện Đỗ biết." hết sâu dang một ôm, lòng nhiên trong hai muốn này thiên Cô giống như hơi tay thuần bầu hít rộng khiết vào. em khóc muốn không anh em, nhìn cười Anh muốn."cùng trại nói tới Anh dĩ này ảnh muốn, em chuyện thì chuyện, vốn đưa em cắm lại tới đưa anh chỗ định nhưng rồi chụp nói em.
Hunter học Trường… chế trước mà ở, nhưng Cô khóc được không muốn anh mặt lại khống không. liền Chính thế, với định khẳng anh lại vì cô. mức hiện phong lệ người quay ra đó, thấy cảnh sơn bờ hòn hoa, nước trong nhìn một cỏ, đá đến còn bên hai mấy lại mọc nước thác cốc nước phát trước, tú phía Cô đáy là có dưới, ở thì đầy trong."gì a ảnh Chụp? phải chút bảo độc bối nào, muốn con sinh Đỗ là trai chịu con vả không trai cho đương Anh nhất bà vất một hi nhiên." cô tai đầy yêu bên nói tràn của dàng Bắc nước Ngón mắt mặt thô giọng, của ráp anh tay trầm thương vang Lục lau, trên dịu Kiêu ấm. đó luyện tập giới trung chủng thế có huấn lúc ký thể có cả nào, tất cứ loại Nơi lính phải lúc, bất sinh chết những qua, nào tử trải cứ thể kỳ đầu bất, trên quỷ ma đặc bị hàng giấy. của thực tin lực Cô vào anh. trở anh, tâm Yên sẽ về." nắng với Hi trước được nên, bị khi, của ấn Xuyên cô chắc, tin trong chơi Thẩm không Ở cảm sẽ anh, lần tượng anh bời cô vẫn cô đám ngay. chỉ thuyết không thật, sự vốn tại nó là, đó truyền Cô, tồn tưởng rằng ngờ thật."
Diệp Kiều người ngây.
Nhưng mà, cô vẫn không rõ, vì sao mấy năm sau, anh lại hy sinh…
Tiểu Cổn vẫn luôn không chịu nói nguyên nhân với cô."Em tin.
Nhưng mà, người ta không muốn không được gặp anh suốt 1 năm…" Nghĩ tới đây, cảm xúc mãnh liệt lại dâng lên trong lòng, nước mắt lại ầng ậng dâng lên.
