Người trước mắt cô bất chợt như biến thành người khác!
Lần này, đến phiên madam trợn tròn mắt, nhìn anh trông có vẻ như muốn ăn mình, trong lòng cô hơi sợ sệt.
Trước đây lúc làm bạn với anh, cô đối xử với anh như con gái, hơn nữa còn là kiểu em gái cần phải bảo vệ!
Nhất thời anh trở nên rất đàn ông, cô thật sự không quen!
Bàn tay còn xinh đẹp hơn cô kia đang vuốt dọc xuống theo gò má cô, mơn trớn cổ cô, đi tới trước ngực cô, cô vô thức muốn che lại, lại bị tay anh thô lỗ vạch ra!! quả Mà rằng chuyện thì ông cô Quân nói, thật biết Đỗ đã một đó khi đàn người không lên cho anh phải! dâu đi xuống thấy Lại không cô còn! có cũng cuộc phòng rưỡi, hai giờ Sắp đến chín động trên tĩnh tầng tân rốt hôn! túi cầu, bước thần với áo đồng màu là Quân vest với người ông ai chí bên một đàn trên thang, không sơ hai chiếc thái mặc, xuống mi sẫm mà quần thì đút vào sảng Nhưng áo trắng phải, kia tay trong đang từ Đỗ khoái cashmere xám?". cháu thề cô cho phòng trai nhỏ ôm buông chắc chắn, cho mợ Tối hôm tha động ấy tối không, nhỏ sẽ, nên năm qua thốt trước, cậu mặt cho hôm sẽ sang nói bà bà qua ngoại!"cơ khỏe, Quân từ anh thể Anh, không từ…
Bất đau cô sức hơi trắng là của qua miệng cô một người đều chưa trải lớn lên, là từng anh, tay hôn là, giấy ngoài kể lực kinh hãi bóp hay cô chuyện kêu trên, đau này thì tờ sợ.…". cô bị lỗ để tên ngang, không một đến như dụa sự giãy cần bạo vất gieo kháng địa thô phản, cù năng trồng của, ý hoang tàng cướp khai tranh, lãnh Như bản và của vả cô phối giống chi anh ngược! giọng tà Kiều Diệp một ác cách nói nhỏ.". lại thôi vốn thể cả, lại tình dục đau tất có hề mà thế, cảm như sợ dĩ chút đều trong giác Anh phản mắt, trong còn vậy nào tim chỉ ứng không anh! cũng dậy cậu Diệp là, người Kiều đồng Đỗ có những chí nói đều khác nổi Quân Không không chỉ!"gì được, Anh, cái cái Quân?"A…
Đỗ anh, Quân, anh chút nhẹ! sợ thật mà bụng mệt Manh, tốt anh cô sự Manh Nhuyễn nói chết."Manh Quân, Quân đâu Manh? thú cầm Đồ!…
Huhuhu… chí nhếch sinh Đỗ là môi nghiêm nhìn, cô nhiên: "Đồng con túc Quân Đương!"không khi, dậy Anh cậu, nào xem hạ hành bị Kiêu đến mức có nổi anh nói không nhỏ madam? oai tay bờ không nước mắt Manh anh Manh lại Nhuyễn tay lên, không cô anh định mèo vuốt cô khóc anh, ý sát như Nữ mà đánh cấu sau hề vai, buông lưng móng hùng ra ra cảnh hai ngừng có không!". đau quá! minh rất càng khỏe cơ thể chứng mình phải Anh!". gợi cúi hôi dốc gấp người không ướt tiếng dâu thở miệng thở hé khi đầu, của đổ mồ, ngừng cào đầy trán ra màu Làn khi đàn vết, khiêu cô miệng nhẹp mạch ông thì, thì da lúa hôn phát và… bé người Madam nằm anh miệng mại, mềm thành hóa dưới là cọp thỏ yêu cô hơi gan đáng sợ ngay! động nửa không dục bộ chạy khi trời thường được tiếng chưa Bình sinh, tập vận thể còn, thích anh đã yếu!"." nữ gái vừa Manh mại Manh mật người anh "càn vào" em Nhuyễn thân giờ, cô dứt rồi chết Anh với làm thân cô, trên nói là lỗ thô, chuyện tức thụ của bất lời cô lặng mềm thụ còn, vừa làm nam rồi tay nhất vùi lại hai bây lập! tiếng vào lẽ tân rên và, ngừng phòng đang lặng hôi tuôn ngón tiếng mị thở dốc, nến không cháy đan rơi Mồ trong kiều đỏ hôn nhau…!"Đỗ Quân! cũng anh anh mở lả là nhìn vẫn phải kia, Cô ẻo cái mắt sao tên gầy yếu không hai ra? quan tâm Đỗ Bà hỏi. đau…… mới đầu, chỉ thôi giờ Nhưng là bắt bây mà! giờ Chín chú ra sáng rể, chờ sáng mở dâu ngày cửa trà cụ và, dậy hôn đang dùng phòng sau kính chưa bữa cả đại tân vẫn đình thấy hôm cô gia bà cho thức! cơ anh mà thế lại Cô không ngại thể khỏe!
Đồng chí Đỗ Quân cong môi: "Manh Manh mệt quá, vẫn chưa dậy!"
Lúc nói chuyện, đôi mắt hẹp dài kia của anh còn đắc ý liếc qua những kẻ "khốn kiếp" tưởng rằng anh "không được"!
Mọi người: !!!
