Trong quán bar huyên náo, âm thanh mọi người trò chuyện ồn ào , ánh đèn nhấp nháy, một người đàn ông đi đến gần cô gái đang uống rượu, tay trái cô cầm chai rượu tay phải cầm ly rượu, ngẩng đầu, một hơi cạn sạch chất lỏng trong ly như đang uống nước.
Đó là rượu mạnh 43 độ!"Anh Đình về rồi!" Người pha chế mặc áo sơ tri trắng vest đen, thắt chiếc nơ cổ màu đen, nhìn thấy Đường Thiếu Đình, lên tiếng chào hỏi.
Chị Đình đang uống rượu của họ như không nghe thấy, lúc này đang rót rượu, rượu trong chai trên tay trái đã vơi đi hai phần ba, anh Đình của họ đang ngồi xuống ghế bên cạnh cô, cặp chân dài chống xuống đất." tượng Trong đầu nhau cảnh tiên lần họ đầu gặp là toàn…"Sao thế? uống luôn ngoại Đường chuyến ra đơ nhà, giải vơ bơ, người về ở thì sao còn Thiếu khóc đây hơi một nữa Đình sầu, cô vẫn rượu?" ông vội đàn nói tên gần anh đến, nọt Ba thấy nịnh. nét chống cương, gỗ trong đôi lá mặt trên màu khốc điếu đàn kim, quần lục đen lãnh dài ông trong một nhà, đen lạnh tay tai ngậm người thuốc, chiếc mặc trái một chân thùng miệng ngồi, khuyên Trong đeo súng phải cầm kho, tai một lùng áo. được đâu, cá trốn cá Cô em, mạnh một nuốt trốn nên mẽ phải bé nữa nên lớn thể, được lần, em lần trở không gái cho! năng tường góc chằm cô cuộn xổm chằm, như ở vô hãi ngồi đói nhìn, gái ba nhìn đang cóc tuổi 16 bắt Bé đuối sợ tròn yếu tên hổ!" động lấy đi Anh cô bên, đến sông sợ nhà xong, thô rẩy cô nộ run bờ góc tác vác thịnh tường túm, khỏi gái cả kho, người bị cơn đi anh bạo đang đến, nổi về ra lên. mạo thần vẫn, luôn trong tủi Ưu quán của tối không anh, Ưu càng nước lúc rơi tiếng ngắm, nhìn tầm sáng càng dung, Trong cô mắt dáng, thất vẻ hồ động, anh khóc thân xuống bar lúc nhìn mơ… cho Bà em không đồng gả à ý anh ngoại?""16 nhỉ, một là còn đứa trẻ tuổi?" lại trầm đàn đi vang ông thấp, mình bên tưởng cô Lúc sẽ tai chết giọng nói lên."Đình vứt, anh chơi anh, trước nào Anh tụi thì cho em thế rồi, chán chơi? lẩm choáng lớn thấy chế đã người lên, nhìn người Anh khóe không rượu bẩm ly của của vểnh đầu, vừa lắc cô cô, phải lúc rất rượu định xoay, uống cái nhung tay qua váng đi lực trong đó mà nhớ đầu Ưu một Ưu, vui mình đang gọi cô sức bên nào Đình phải, mặt đúng miệng đầu cướp ngẩng, ta cưỡng gương: "bị hơi!"tiếng nhảy đi cứu, có súng sẽ nước em, Nghe trong em thấy người vào! vang vào cô chợt trong sông, súng mắt dòng rơi thẳng cơ vào gương sau, tiếng đúng mặt nghiêng, về thể lãnh Cô lên khốc, hai to lúc mở nhìn…""dứt tiếc anh em Đình, khoát đi, các anh Giết đáng chơi để quá trước! dậy đi đứng ở đó Người, đàn qua ngồi, ông cũng." thế ngừng còn mắt, như cứ ra cảm, đến cô lui gần, rúm đi rơi nhưng chảy co đường, nước nụ đến dâm đáng sâu tĩu đàn sợ khóe cô, sợ sợ, tên đến ngừng mãi, đầu tường tục nỗi lắc, không mắt vực mắt bước giác ánh không không, xuống vào cười không loạn từ thể gái vào, tiếng không cô phát ông Ba góc dừng cô. lãng phí thời, Nhanh gì gian đường cái dọn? vừa đầu vào mặt Anh bóp Chơi mới tên nói ác chuyện cc nhiên súng nói hung, cò giơ đầy thuộc bắn: "hạ đột*! giết Đừng tôi!"giết tôi Đừng!" hét đầu run súng lóc, khóc chĩa vào chặt, đôi bị toàn mắt, rẩy nhắm lên Cô họng thân." xoa đầu giương nhàng cứng dàng Anh, môi ngắc tay khóe, hỏi một cười nhẹ cô hơi dịu."lên Công ngọt thật ngào T, nước chúa nhỏ lớn của!"Anh Đình, mệt thật ấy…" Trở nên mạnh mẽ, rất mệt, rất cực khổ!
Cô nhìn anh, rơi nước mắt, khóe miệng lại vươn nụ cười, làm nũng với anh.
Lời nói này, là câu trả lời cho câu nói năm ấy anh nói với cô.
Dù rằng thời gian qua cô rèn luyện bản thân thành một người sắt thép, không còn mềm yếu, không còn bị người ta bắt nạt, thậm chí đang từng bước báo thù, nhưng lúc đối diện với anh, cô chỉ là một cô gái cần được yêu thương bảo vệ.
