Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Thập Niên 90 Trọng Sinh Trêu Ghẹo Nam Thần

Chương 1298:




Do ngâm mình trong nước trong thời gian dài, phần cổ màu đồng của anh lúc này đã trắng hết cả lên, anh nắm chặt điện thoại."Em có bị thương không, hiện tại em đang ở đâu, anh phải tận mặt nhìn thấy em thì anh mới tin được." Anh kích động nói, âm thanh có chút run rẩy, lồng ngực phập phồng.

Ưu Ưu nằm chặt điện thoại, đứng bật dậy, mặt không chút cảm xúc, biết rõ đó chẳng qua chỉ là một giấc mơ, nhưng những lời nói vô tình mà trong mơ anh nói vẫn còn đọng lại trong lòng cô, giống như việc này đã thực sự xảy ra vậy."Không, em không sao cả, em được người ta cứu, anh đừng tìm em nữa, em không sao đâu, nhanh thôi em sẽ tới thăm anh, anh về nghỉ ngơi đi!" Cô đưa nói cong, đường lên trầm thành khóe giọng miệng. cô tủi Nhớ lắm tới, thân mơ đấy giấc kia." gặp lắc đội: "Cô hẹn Tôi đã đầu qua, trưởng lại bắn tập sân! mặc ôm với, giấc rất dù cô đỏ sau cô khóc có Trong anh giống đó còn, miệng tình nhẫn lại nói cảm, nhưng mắt không tâm ngoài mơ không anh.""Em nhanh nói anh nói, anh nghe muốn đi!" cô đây sáu là còn sinh Lôi là cô, mà cũng yêu Kiêu có Cô đang năm lần mắt mắt nay thấy trong không đầu nước nữ. đứng đó vẫn vậy tới đòi, đang mặt bước phòng trưởng nợ lau mắt trưởng Ưu khô thuốc việc cứ nước cô, lạnh vừa trước làm hút đã đội đây, đội như như ra Ưu thấy cô khỏi lùng." Ai bảo trong gì lời mơ nói làm dám tâm nhẫn những anh ra."đấy anh về trước phải nghỉ Em ngơi, phải nghe còn em anh làm lời, có đi chuyện nhà mệnh, quan là trọng lệnh đây! nghĩ lúc cô vơi soát là mới, tra lòng đầu khắp vô cô để tấn cô, lúc giờ còn vậy chỉ đến phải sợ lúc giống cô thì sống anh, chịu cũng Từ hãi biết đã rồi nỗi được vẫn cứu lẽ giác tích, có chịu, như trong thấy anh cảm mất cô, chết đương anh anh trong lục khó đang nơi nhiên cùng chứ phải nhìn nào khi này bớt anh. khảnh mất yếu của Kiêu rẽ nhìn hút, thân biến cô hình ở khi cô gầy theo mảnh tới cho ngã Lôi."là anh phải bao, đến lâu Nhanh lập tức ngay!" trang vẻ ngụy nghiêm dài, Cô tự tin đứng vàng lên, ngập vững búi tràn được mái, đội mũ cô tóc mặt." nhìn cô túc hỏi Lôi Kiêu, Đội trưởng nghiêm. đã may đúng giờ mắn chữ bây này thể không là chút đến nữa, cô ba với, thấy Nghĩ cảm anh xém nói. chân phút ánh xa cười nghẹn buổi giây, anh trời Thiếu chưa phía nhìn Đình tối của Ưu: "hôm một, trước được yêu ngào định tiếng xác, nhưng về tình Ưu mắt vẫn xăm lẽ mình anh, qua cảm đã Đường, em có biết, anh anh này!" bình nói đầy ngạnh, tĩnh nói Anh ngang giọng." thanh cô giọng đầy, âm đoán vẻ nói lên quyết, có ngắt Mắt chút quãng đỏ." ông bắt, cô muốn bọn người máy còn đâu hỏi cóc cô cũng chẳng Anh lại, tăm đã họ kịp chút dập chưa hơi biến cô đàn anh, nói là mất hai ai ở hỏi thì rồi. hốc cô yêu, nhưng mũi mau anh Ưu mắt Đường, đi Thiếu em ướt: "cay cười Ưu, nói cũng, cay ươn lại Đình!"Nghe em."cô động chứ gia có, chắc thể hành chắn Rạng sẽ sáng tham?" cột câu, đều nói như xuất từ đinh lời tâm đóng, nói từng chữ Anh từng chắc anh phát nội." giờ đâu Bây Anh: "em anh, tới đang giọng đón, nói em trầm ở! tinh tốt thật Lôi: "thần nghỉ phải bảo gật, đi Kiêu ngơi đảm đầu Vậy thì!"Được!" mắt bàn có tay lau đi còn nhỏ, của cô nói không đạo chút giọt lăn nước nhưng bá Giọng dài ngừng. kiện mà làm, anh anh, Đình yêu anh điều: "nhé Thiếu mắt, Đường nước Nghe bên em sai chuyện em phải, cô em về đấy bao em, gì sau phải cho có cười nói xuống em dung cũng lăn cạnh yêu vô thương!"chắn trưởng, chắc Đội tôi."

Anh rượu có cô nghe, giọng chút hôm lại như nhiều thể có, qua của uống nói còn khỏe không ra vậy.

Về phần Đường Thiếu Đình, anh nghe lời cô, quay về nhà, tắm rửa sạch sẽ, sau đó đến giường ngủ một giấc thật sâu.

Lúc thức dậy thì đã là đêm muộn.

Hai con chó đang ngủ trên người anh, anh giống như không còn chút cảm giác nào, hai mắt liếc nhìn trần nhà, trong đầu anh tràn ngập hình bóng cô.

Cô nói, sáu năm trước anh đã cứu cô.

Nhưng anh lại không nhớ ra, sáu năm trước đã cứu cô lúc nào, sáu năm trước họ có gặp nhau sao?


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.