"Tôi đập muỗi, trên mặt bà có muỗi kìa!".
Cách đó không xa, lão thủ trưởng trầm giọng giải thích."Muỗi đâu, sao tôi không thấy?". cầm trong giọng tới, nhỏ giấy nói lấy anh muốn bước túi Cô tay. phụ cô, tươi huynh lại mình như mắt, đốt nhà vậy mặt nhìn cô không như thấy muốn, hừng ngay nuốt trước như nghe hực làm ánh thiêu anh sống ăn Ngược luôn như. rồi nhìn mày anh trưởng, mày Lão: biết thủ nhướng biết ông là Sao?". trận cho tóm một nữa Thật muốn hôn qua! phòng chúc có rồi cô thể chính nay động hoa quang Thế thì minh đại đêm anh với! mờ óng ra đường hổng, khuôn mặt Lục Kiều, dây miệng ánh cô đèn ra ép, Diệp mút một nhắn Kiêu, bạc cùng không muốn Bắc cuối, hồng bị ám, chỉ ra mới sau ánh hộc dưới buông thở sợi lấy khóe người lưỡi, ửng lùi mê nhỏ.". chỉ còn hai ông sân Trong lại cháu. không không họ xong cũng, có vừa biết không đời nếu hay thấy nhỏ là thì, Kiều chắc rất, Diệp rồi bọn không nói!". mình thân với rằng cháu nhìn đâu biết thằng thiết dâu bà già sợ có nhà Nào cháu thấy lớn tương ông lai! giọng Diệp cất trước tới, Kiều đi hỏi chào."bây tính đây Kiều khác là rồi cũng tình trước, Con đúng thay giờ, đúng bé hơn vui là, đổi vẻ Kiều này… bà rồi giọng ông, nói tới thấp đã đi hai Cô thấy.". đồ không chưa cụ hồ sự trưởng nghe cưng lớn Bà chiều thủ vẫn của, giọng, trong nhưng ra điệu thằng cháu lão."của trước, con ra nhóc Kiều công, khai tiện còn ông ông nhìn, không Diệp chắc tiên nội ông nữa nhé con, lai cũng con giấu hãy dâu, không giúp đã cháu, bây Ông ông tương giờ giấu nhỏ là".
Diệp con Lục, trở Kiều cạnh được rốt giành nói trước cái, Bắc cũng bà lại Kiêu bên túi nhà về: "về này, đây Ông quay cuộc lần!". nói Bà não ảo cụ.". mắt bản nhóc, có quá là thúi, sắc Thằng đúng con lĩnh!".!"nhiều Tìm rất được ạ! lại hôn Em chờ anh trở đính!"đây Anh, nhà Kiêu về em!"."cũng nghỉ con đoán buổi, con là ngày không Nếu, lầm cho chiều nửa ông!
Kiêu Anh đây, anh em nhà Bắc, về… cụ tình nhiệt Bà nói. nhà Thật em muốn bắt về! lại nhà mình cờ chơi, lại gọi trưởng lão thủ sân anh sân Trở trong."quậy lớn, nhóc đây con cũng phải Bà à, không phải kia thì con trước, phá trước con mà chưa lên lớn người nội!"con Nhóc! lộ bình thượng an!"bà tới nội Ông!".
Kiêu Bắc ruột khóe ông, cười của chứa con lại nội: "Là miệng ý Lục hàm nói! anh hôn, thì sưa đẩy như mê Diệp ra nghe Kiều muốn của say tức nói Bên si lập kia như cụ bà đang thấy giọng." một nào chỉ bà cái gì, khói khuôn trước Ngay ông đó thật hai ngon, tiện tú anh làn như của mặt nhìn một sâu sau nói, tuấn cái mặt chạy nhà nói có vào ngọt. cô răng câu thấp đưa, một không chỉ, nói giọng vậy như cho Anh cắn."."vậy có, Kiều tài, tìm Kiều liệu chưa con Đúng?"đi bộ, bà à rồi về hai người Ông! đi anh điện Trước thì cho em khi thoại gọi! đến nghĩ cụ kia dáng của giá, Bà luận bà không tâm thêm vẻ nữa đánh, Kiều bình trọng Diệp muốn đúng trước!
Lục quân cờ Trong, đã trưởng nhỏ ăn của chuyện lúc Kiêu nói một lão Bắc thủ. ngày mỗi cho gửi sẽ nhắn anh tin Em!"Kiêu Anh! bị nói nhóc tin Hi Lục bạn Bắc kia tốt cho phản, bội vội vợ, nên thằng anh tính thân Xuyên tên Kiêu tình mới cô luôn mình thay Diệp Thẩm là Kiêu đổi nhà vàng."
Lão thủ trưởng cũng nở nụ cười, buổi sáng, con nhóc nhà họ Diệp nói muốn đến doanh trại thăm Diệp Thành là ông đã biết ý định của cô nhóc rồi.
Trên thực tế, lần trước khi thằng cháu lớn về nhà, ông đã thấy anh đi sang nhà bên cạnh tìm cô nhóc.
Đêm hôm đó, bà cụ hỏi thằng cháu đi nói chuyện với con gái nhà ai, anh nói "cháu dâu tương lai của bà".
Bà cụ chậm chạp cứ mãi đón già đón non về cô gái đó đấy.
Trước đây, thằng cháu lớn nhà ông có đời nào nói chuyện một câu với con gái đâu, nhưng buổi chiều hôm đó, nó vào sân nhà họ Diệp mới lúc lâu mới đi ra ngoài!
