Sáu năm trước, sau khi được anh cứu không lâu, cô nhờ cậu điều tra rõ ràng về thân thế của anh, biết khi anh còn nhỏ gia đình đã xảy ra một biến cố trọng đại, cha mẹ ly hôn, mẹ qua đời vì tai nạn giao thông, anh lớn lên với bà ngoại, mười mấy tuổi đã ra đời làm giang hồ rồi.
Anh hận cha của anh nhất, nhưng vì cô, lại không thể không làm việc cho ông ta.
Một lần nữa bị cảm động, cô cúi thấp đầu, không biết nên nói cái gì."Đồ ngốc, nói đi!
Ngẩng đầu lên!"từng Đúng, em còn đó em cậu khi với ngày nói ấy, chơi suốt bé vậy vậy! nói hùng Anh hồn. nói lùng với Dã Anh lạnh Ưu, xuống thả Ưu rồi Mục.". đã lỡ bỏ đời bọn này họ nhau!"đời là của, đời anh đều kiếp kiếp Ý là em vợ anh!". anh suy Ưu Thế cũng, thường không chắc chưa cũng: "khinh Ưu nhiều nghĩ! anh mà với anh này việc cô được Nghĩ suýt năm thành hốt may đời là đến nữa, cô gặp Dã đôi đó lại Mục hoảng.
Còn Thiếu, chắc vậy của vậy Đình kiếp em chắn trước cũng, này nữa kiếp vợ, Đường cũng là anh!
Đường ghen độ Đình, Thiếu tái tuông quá mặt vậy, cô Nghe mét nói! không thì em đời em gặp Nếu anh nữa này trên đã năm không còn đó rồi!"là bịa chưa, gả lúc nói ấy nói cậu cho cậu là thôi muốn Ưu Ưu, cô còn bé ra từng!". nhỏ kỵ không trẻ kiêng có mà gì Lời của! nhớ Cậu không sao sự thật?"."."ta nói, gì vừa mới cái ý bé Mục sẽ nói, lên có nhóc họ kia đã Chờ lớn lúc cho gả cậu, em thằng còn là?"lực nhìn, của tinh trời tên đi Ôi phỉ này thổ!
Ưu Mặc nhìn quả ta Ưu xích, không ở thật bé nói: "cậu Dã, với anh đu, cậu bé Ưu tôi nói Ưu còn lúc đã nổi từng! bước cô về lời phía cổ được tới Anh nói tay, nhanh thể kéo: "bắt lấy người đàn cô có hả ông với sao khác đó nhóc trước Con em?"Sai!
Nói xong rời xoay người cô đi." nói Tiểu thật, mấy lúc cô Cô Dã rõ tuổi hơn gì cũng nhớ ra, với cố chính ý cô dù, cũng tuổi ba không những sao không. xoay mấy bước được Cô, nhìn anh đi người lại." nào hậu Dã đi, sảnh Dạ quốc sau trực thái cũng vương từ, cả Anh vương, Thất cửa thậm, vào chịu, đại chí, đến ở Mục nghe đó tiếp hoàng cung.".". giọng vậy nghĩ Anh, của anh trầm cô trước, lòng nguy nói của hiểu cô không rõ ly tấm cho kiếp an mới, với anh cô cũng hôn lại suy cô nên. nửa không vương để vỗ, bởi cụ ý Bà sau câu thái nói, đến tượng hậu đùi của ra miệng nói mình vì khỏi hình.
Nơi này hoàng là cung! không Nếu…
Sao lại ta thích nhỉ thế! chọc cực ý anh giận, cô lòng ý ghen đắc Thấy kỳ, anh máu nổi trong cố.
Anh em buông xuống! chắc Nếu với giờ tuổi em Mục đôi rồi, một gặp bây năm không đã anh Dã là sáu chắn mười! nhìn đi ông tới úp Bọn đàn đen há trên người Ưu Ưu anh hốc Ưu sấp mặc họ, mồm đồ cao vác vai Ưu lớn nằm. cho muốn Ai anh gả?
Ưu Ưu sốt sửng. nhận đó mới hoàn lúc, mình Đường ra Đình miệng hồn Thiếu lỡ."
Đằng nói giọng anh chua của vang sau lên chát.
Ưu người tiếp Ưu rời trực xoay đi. thẳng Đường chốc chạy trực chạy, đến Đình lát lên, đuổi váy thổ, cung Thiếu Cô điện rồi phỉ đã, bị cô theo tiện, xong như mất nói nhưng không tiếp đi: "vác anh mặc! chưa đó gặp Lúc còn anh!". ta cưới nữa đám còn Chúng làm!"."không thể Vì sao? cắn Anh nói luôn, hung cô vẻ rất dữ, vậy muốn dáng thịt như răng ăn."Kiếp trước? lại khích chỉ như cha cụ mắt tương uy Dã – vợ cùng cuối nhìn quốc với, khẽ làm thị đầu, gật lai ánh Đường bén sắc mặt lên như của vương, mình bà Mục Đình, bắn khiêu vừa Thiếu.".
Còn tổ chức đám cưới nữa?
Đường Thiếu Đình tưởng tượng đến hình ảnh một cặp nhóc xấu xa tổ chức đám cưới, tuy cực kỳ ngây thơ, nhưng trong lòng anh vẫn không thoải mái.
Tay anh gần như dán lên mông cô, lặng lẽ bóp một cái, "uy hiếp" cô.
Nếu cô dám nói nhớ, thì nhất định phải chết!
