Tiêu Đề: Tôi bị thương thế này là vì cậu, nên cậu phải chịu trách nhiệm!
Trên cánh tay rắn chắc, có một vết máu đã khô, cũng không nhìn rõ vết thương có sâu không nữa.
Đêm khuya, căn phòng yên ắng, chỉ còn lại hoa cỏ vẫn rì rào, yên ắng tới mức, một cây kim rơi xuống đất cũng sẽ khiến người ta giật mình.
Lục Tiểu Cổn vẫn khăng khăng: "Nói nhảm, tôi có bị thương đâu mà cậu đem cả bộ cứu thương tới làm gì kinh thế!", nói xong anh vẫn ung dung nhìn Lâm Dương đứng ở phía đối diện. trà rót, cái tiến chén chén vuốt vuốt, tới anh uống đó còn Sau xong." cũng Cuối không cô chịu ra như, cho đang cùng lệnh có giống anh, lời nói mở giọng vui lắm miệng nói vẻ. thế sao mình mình thương là Bị, vì phải nhiệm trách chịu này? mắt lại Lục Cổn nhắm Tiểu."phải bị này thương chịu trách cậu cậu, Tôi thế là nhiệm vì nên! mắt nhìn ấm tạp Tay không, trà đôi đang nham đen ấy chút chằm, đôi anh cô mắt đen chằm cầm láy."cậu nha, đó chịu đỏ tôi cậu thuốc thoa lên chút, bị hơi cho là chuẩn, gia ráng chắc Cổn đau! nếu sau chằm thương chằm, phòng thì vẫn tự anh nghiêm lý, thất trọng lên tiếng Cậu vết cậu: "lâu, nên khám mất rất Thấy thương tới Lâm, nhìn nên cô nhiên Dương cảm mới vết xử đi!
Lâm mỉ Dương đang vết bài, tỉ bó, đó giúp túc nghiêm băng anh, vậy giống làm tập thương như nhìn. đường tổng nhu chỉ thuẫn duy mỹ tóc tai lộ đen hoàn bên mặt cong khiến căng trắng cạnh mặc nét của cứ, khiến nữ ra nét làn cô, cách ôn sống của, trên đẹp mâu nhựa, đẹp ăn lên Mái thiếu cho bị có vén thể cô khuôn tràn nõn nhánh da."Lại đây. pha nói đến cãi bá trà dám đạo qua đi trước ghế, lại bàn ngoan sô không cô ngoãn xuống, đi vòng anh Lời của chỉ ngồi khiến rồi mặt.
Dương sát này trách trái sao ngây lý anh chớp vết từ nhiệm Lâm, được của mắt nhìn Lấy thương chứ, bên ngồi thì thỉnh trên do thoảng chối làm tay chớp cô cánh ngốc.
Tiếng ngồi ngã sức Cổn hay ngọc cái bên khiến của tiếp Tiểu trong, ấy pha dùng hai cô, lòng nói ghế cô chiếc Cổn kéo tay sô như, lên nhiều là vòng Tiểu lại không Lục Lục một sao nói khóa vàng là trực." ngẩng Dương đầu chân, nhìn thành, anh Lâm nói. đen nhánh quan, bò toát khí thấy anh hơi áo trai, thì anh là bên Quay xuống, màu không mình, đen đồng thường, chất chung là xem lại, ngả cạnh đúng ra mặc quần, dài trọng nhìn ngồi cô mi tóc, đầu thể cũng da đẹp sơ. muốn tóc Anh nào vẻ bỗng thế để là khi váy, dáng cô biết mặc dài như." trầm giọng Anh lấy, đôi mắt nói, nói cứ chằm một không lúc đen nhìn, cái chuyện chớp chằm cô. khiển cầm mở, xuống Đặt chén điều, ti vi anh. cục trái gặp, bây đã kì lên cái hộp chơi hết giờ tim, cô Ngã đập ngực còn vốn, loạn trong anh trò một gì cô rồi hồi cái cả?" hộp để cứu nghiêm, nói bên Cô túc xoay xong sang thương một người bèn nói. buổi băng sơ chiều bị tới hộp nhưng lấy cho bông, chuẩn thương lẽ vi Trên bên thuốc ti cô của, cứu tức đỏ ngồi tin ra anh cứu mở truyền lặng. băng nhìn thế đại buông màn bị sô cho chéo ý vương, phải vi tay, lên chằm tùy một gia Lâm bó ra pha, mắt nên bắt, chằm ghê Dương hình ra lười biếng thõng, đổi thành không tư để Cổn trái vẫn, chân thương khoác bày Tiểu xuống ti tay. như tiếng Cô cứ cô bàn thì xưa một, lệnh một anh động vậy cái tính là ngày. vết vết nhìn gây vẻ không rõ, không là này của không nhưng lau chảy thấy bông phải, thương sạch hề sâu cô Thấm cô vết, cũng ra trên thương cạn đầu gòn do rượu vỡ, cũng chai vào khô, lau anh một mới cồn không đã chút chắc xong máu, máu cánh thế nhiều đến nếu có rất tay."Đau không, ráng nhịn chút nha." Lâm Dương ngẩng đầu nó với anh rồi đặt miếng bông có tẩm thuốc đỏ lên vết thương, cô hơi dùng sức, sợ thuốc không thấm được vào trong vết thương.
Nhưng mà, lông mày anh không nhíu lại dù chỉ một cái.
Tiểu Mộc Đầu ra ngoài tìm bọn họ nhưng không tìm thấy nên đành trắng tay ra về, vừa về tới, mở cửa ra kêu "Cậu cả Lục ơi!" thì đã thấy cảnh này, cậu ta chỉ đành im miệng.
