Từ nhỏ tới lớn, Lâm Dương không hề nghĩ tới Lục Tiểu Cổn có khả năng thích cô.
Không hề nghĩ tới.
Cái người đó chỉ coi cô như một đứa bé trai, nhìn thấy cô thì xách cổ áo cảnh cáo cô, chỉ hận không thể giết cô diệt khẩu, sao có thể thích cô chứ?
Tiếng chuông tan học khiến cô tỉnh táo trở lại.
Lúc này cô mới ý thức được bản thân đã tiêu tốn 45 phút cho một vấn đề không có lời giải. đa mình ghét người tự khiến lại rồi mình, ta bỏ tình Nhưng sợ.
* Đêm mơ, nay Lâm Dương nằm.
Đây Qua trưởng thư mình thư viết Chiến gửi, tình là Lục học Lục cho." lí Lưu Hiểu nhí. ăn tới nhỏ em nhà ăn Hay nhé đưa?
Đó hai là bàn, tốt Lưu cô dãy khá cùng với, Hiểu người của quan hệ người ngồi. đầu Lưu gật Hiểu. người cô ra nam nhiều, với có này thì hiện thức cầu thấy rất điện rất ý mở bạn yêu mình, nhìn lúc, mới WeChat thân bản sinh được Cô nhiều có giờ vào tìm kết tới thoại cũng. đập là cơm chế chí không lại ăn không nhau, ăn không giống người thậm nhìn, được cảm nữa nhịp trước lần như một cái dám trái giống khống, trước lần cùng thể Hai như, của giác tim một. thích sao ăn Không? dáng không không Dung, người mạo có càng. trở trả đi đẩy vừa, WeChat chuyển anh anh lại chuyển tiền Gọi không bị thì mới nhận đã." Dương Lâm.!"Lâm Dương! hôn chờ mắt, nhanh nam tim một, mơ ôm chờ hai, trẻ phương vui của nhàng, như nhau trái giống, hai trận anh cô nhắm, đứa đợi đời vẻ đập cô đầu tuyết nụ nhót hôn anh nhẹ tiên trong lại giấc Trong người muốn nhảy. giờ tham, gia giờ giữa thể dục là chưa anh bao Chỉ. với tối không anh tới Đối, chút đề hôm đó chuyện nào cập. nhỏ ngực trái cô ngừng còn trong nhảy tim cảm lấy, xúc mơ không nhót vẫn giấc trong quấn lồng Những." cô thần Lục lại thất thấy Cổn thì Tiểu hỏi. kiếm dáng trèo nhìn nữ, tới cấp lên như thể các bóng giữa cũng sẽ Buổi bậc sinh anh dục, tam khác giống giờ tìm. đặt ta thư gấp lòng cẩn, vào thận trên hồng Cô thành tay viết cầm nhạt bàn cô, đặt tim hình Dương một trái sau giấy tay đó màu Lâm bức.! ăn vàng Lâm cơm bắt đầu, lắc đầu vội Dương."cái vậy Nghĩ gì? lại nếu sao, với anh có của tính Chứ không, bá thẳng nói cách đạo. a nếu giận mà, nhưng đứng thì trước, mình Tôi được vậy không giúp cậu nói!"không ta, Dương cậu Lâm, có xem bạn tốt nói phải chúng? được đó là cô lòng xao không lại khiến Cái nụ hôn động tính những." Lâm hỏi nghi hoặc Dương. sân học, tập các phía thế Cứ tự đang, tới xong bóng giác không, tự anh đồng đi nhà thấy cùng đội học nhìn rổ, luyện buổi ăn lúc mà sáng về nhìn cô lớp."a vậy cậu xử vẻ mặt khó lại Sao của như?" cửa gọi Cô xá túc có bước vào thì vừa cô mới người ký. đưa ấy cậu cho Phiền mình anh giúp."Không phải. anh rõ Hỏi sẽ. không có ra như Giống gì xảy. xác nhận đầu Lâm lập gật tức Dương. với nói đây tốn Đối, chuyện cậu mà là nhỏ không sức!"này gì, chuyện a có Lưu ý Hiểu? anh nên, thích cô nói với mà, không anh Cho đối. là Tôi anh hàng xóm với ấy. cơm anh sẽ cô, gặp trưa anh không cơm đã rằng mình Lúc, sẵn cho, nào cô vốn ngờ tưởng phần lấy ăn. tỉnh mình giật giấc Cô. anh túc hề khi tới cô nói xá chuyện tới đưa, không ký đó Mãi cũng cửa cho tối."… thực Kỳ lời là giải có…." lại hỏi Lưu Hiểu. đôi một lẽ với là Lục trưởng học sự thật cậu Chẳng?"! thích cô, sao Hơn gia sẽ nữa Cổn?" Lâm vội Dương nói. rồi kéo hổ lí người vắng xấu Lâm Lưu nói chỗ tới nhí Dương một Hiểu."cậu thì nhờ Vậy.
Hiểu anh tình nhờ gửi cô cho Lưu thư.
Gia cảnh nhà cô ta khá tốt, bản thân cũng tự tin, phóng khoáng.
Trong bữa cơm chiều, Lâm Dương dáng vẻ lấm lét nhìn xung quanh, sợ bị bạn học hiểu lầm là thư tình cô viết cho anh."Học trưởng Lục, cái này gửi cho anh, là bạn tốt của em viết!" Lâm Dương đặt bức thư tình xuống trước mặt anh, sau đó dùng một cái chén để che lại.
Dáng vẻ lấm lét hệt như trao đổi tin tình báo.
