Lục Tiểu Cổn lúc này không nhịn nổi nữa, lập tức hôn cái cô ngốc Lâm Dương này, còn là cưỡng hôn.
Lâm Dương ngây cả người, sợ tới mức không dám cử động, chỉ có trái tim đập thình thịch trong lồng ngực, giống như sắp nhảy ra ngoài.
Cả người cô được bao phủ bởi vòng tay cứng rắn, cùng nụ hôn nóng bỏng vẫn tràn ngập mùi thuốc lá.
Những thứ này, đủ khiến cô nhiệt huyết sôi trào.
Không rõ bao lâu, giống như một thế kỷ, Lục Tiểu Cổn mới rời khỏi môi cô. nhàng vuốt tay môi nhẹ vết cô Anh, cái mang ngón nhẹ vuốt tay ve cánh chai má nhàng theo đưa cô các. chêt hù Bị anh."một một, lần em Về, sau đưa lần hôn!" hỏi vẻ giọng hiếp uy đầy, cô nói híp trong mắt nhìn Anh." lại Anh hỏi. vậy băm cô muôn vằm như Thật giống muốn thành đoạn."Biết gái sao anh có bạn? nhỏ nói Vừa, tờ xé thành chuyện anh vừa trên cầm mảnh các giấy bàn. vội Dương lắc đầu Lâm. có cô Anh để đứng giữ cũng, không dậy cô lại." dò Anh dặn nhìn cô."về kỹ nghĩ này áp đừng chuyện, suy thì cho để cho lực mình Trở gây. không gì kinh giống Dương hãi nói hoàng hoảng, ngập con vẻ Hai hết dám Lâm mắt, hốt sợ, tràn thỏ, một như lùi đường. mặt ánh cúi Anh yên mắt, chú đứng, trước cô đầu nhìn chăm cô."sao Sợ vậy như anh? hãi lại nữa một Lâm kinh lần Dương. tới mặt Cô, trước dám không đi sát anh đầu, tới thở nhìn sợ ngửa."dám không, em gia Cổn! vị vẫn với, có hương của, Môi luôn của anh cô nhau giống. mắt nhưng trong, đôi tĩnh huyết đen lại, mắt híp đầy chút Anh lại nhiệt có bình. đầu chớp hai mắt ngẩng, anh Cô nhìn chớp." lợi nói nghiến Anh nghiến răng. trai Bạn." nói ánh lửa trầm cúi, có mắt Anh đầu như, giọng nhìn cô. đầu Lâm Dương lắc." quắc thản nhiên Anh, mắt ánh sáng nói. còn vẫn Lâm ghế té trên phía Dương lăn sợ chút, bước vài nữa tới sau đất, nhìn suýt anh lùi xuống về ngồi." hỏi Lục Cổn Tiểu." hạ giọng vẻ, thô trong theo giọng ráp nói mà Anh. đầu Lâm hãi cửa, lùi về không nổi, kinh Dương gật phía. vì thì vẻ dọa Dáng bị choáng váng sợ." nói run vẻ dọa, bệnh run thành Cô tim sợ bị dáng."người cho, dám thư tình không Về giúp đưa sau anh khác còn?"cho nghiệp đem cấp nhóc vốn biết ai em muốn định mới đi 3, trai ngu, chờ cô bạn ngờ lại ngốc em Anh em nói bán tốt cái. chết cảm mình Cô, rồi sắp có giác. cười tay đôi chút ngón anh có cái, nụ một Khóe tà, mềm vuốt môi mị của lên mại lại cô ve cong miệng. phạt anh cho cô trừng Vì mới thế nên? như mình mắt nghe rằng cho, quái nhìn thấy lầm hai vật mở Cô to. học giờ tâm hành an cứ Hiện. môi mắt vừa phục đôi, tóc vừa ngốc, đồng mượt đáng, Cô mặc tản tầng máy hơi nước mấp ướt, yêu mà đôi mặt một tràn gái đỏ, hồng mát đen ngập trông át. phía Lục Cổn cô đi, dậy về Tiểu đứng hình cao lớn thân. nữa chạm không lưng thối lui còn cho, lui Lâm cửa tục chỗ hãi sợ, tới Dương liên lúc cánh. há ngác biết anh nói Lâm, Dương gì muốn không nhưng nhìn lại nói ra miệng ngơ."bố đây, nghe gái cho bạn, tuyên vẫn Đồ, luôn anh ngốc anh em là kỹ! thỏ giống hồi tiểu, tinh thì sói ai chuyện vào trốn mạng gì nói bạch, câu như thoát trước nói rơi phục miệng Không thần, liều không đợi cô."bạn ai là không anh gái Biết? ong Dương anh gì Lâm, không ong nói đầu nói tiếng vẫn trong.
Lúc này, phía ngoài cửa có tiếng gõ cửa, Lâm Dương như phục hồi lại tinh thần, hai tay giống như bản năng đẩy vào ngực anh.
Lục Tiểu Cổn lùi lại phía sau vài bước, cô vội vàng xoay người, cầm lấy tay nắm cửa, dùng sức mở ra.
Cửa vừa mở, Diệp Nhất Mộc đã thấy Đầu Nấm từ trong văn phòng chạy ra, dáng vẻ giống như vừa bị bắt nạt.
Nhìn vào bên trong, Lục Tiểu Cổn, bạn tốt của anh đang ngồi trong đó.
Đậu má.
