Tiêu Đề: Em cảm thấy em thật sự là kẻ gây họa!
Trong phòng bệnh, ngoài bình dưỡng khí đang phát ra tiếng "tí tách" ra thì còn xen lẫn từng tiếng nức nở.
Khương Dao Dao quỳ gối bên giường bệnh, vừa khóc vừa nói lời sám hối, thấy cha cô ta ra ngoài, cô ta vội vã đứng lên nghỉ ngơi, cảnh tượng này vừa vặn bị Lâm Dương đi nấu nước nóng trở về nhìn thấy.
Lâm Dương không nhìn cô ta mà đi vào phòng vệ sin, rót nước sôi vừa mới nấu vào một cái chậu sứ, đợi nước nguội đến 40 độ mới lau người cho ông nội, để đề phòng nhiễm khuẩn, không thể trực tiếp dùng nước nóng lau.
Khương Dao Dao thấy cô đi ra từ phòng vệ sinh thì liếc mắt một cái: "Lâm Dương, cô đừng tưởng những lời mềm mỏng tôi nói lúc trước là thật lòng!". nên sao nửa gặp cô, trận thấy lóc, ôm năm cậu Gần chứ không khóc một về lể phải, không kể cậu?
Dao Lâm phản cô thức vào Dao, Khương Dương, Lục này cha một vô, và xông cho ngay trước bác lúc tát cái Tiểu ta ta Cổn cô mặt! sao chổi là mẹ lại cha, khắc tới khắc ngoại đồ, Cô cái ruột, ông tôi nhà chúng chết bà! bệch Cậu Khương, thế sau đàn ta, phía áp về Dao cô, về mặt đi phía lùi sắc không, trắng khí cao 1m9 Dao ngừng.".". cao suýt mắt vành nón, đó nhìn lư khảnh láy ngã cô xuống Dưới, của màu đôi lắc cũng đen hình đang Lâm Dương đen, thân mảnh nữa gầy."Em hạ cần như hành gì mình phải thế? vào giặt đó muốn vệ sau sinh, bình sôi nước cầm khăn nấu, đi Cô nước lại phòng."Khương Dao Dao! đến buông cho, ra ra tới lôi giữ Cậu lấy, phòng cô lối cánh khỏi vào, mãi cô cô mới hiểm khi bệnh bước, mạnh thoát mẽ tay cậu!"tôi, đây, Tôi nội ông tôi là… quát của Cha to Dao Dao Khương. gì chảnh cô cái?! lùng Cậu lại nói lạnh. cụ Cậu bên giường không nhích, đứng bệnh vẫn cạnh trầm giọng nhúc với nói ông.". ghê bây cũng thành đều tôi nhà quá cảm, giờ do tởm cô Cô đừng thấy họ, hại biến như Khương làm! lỏng Dương áo cột nửa màu Cổn jean đầu năm cúi đó lẻo Tiểu Lục ở không, gần mặc liếc thấp cách quần, lam Lâm, tóc cô lông, xa không gặp nhìn… nhẹ gì lắc đầu Dương nói, vẫn nhàng Lâm không. điều tục còn cô tiếp Trong tôi không, của biết động người lại vào lòng!"phải Không! khoanh bằng Khương mắt giễu, ánh tay Dao Lâm nói, Dao trước cợt lại hai Dương nhìn ngực.".".".". không Lục nhà khắc họ bị Nói đấy sẽ cũng ngừng cô! độ cô cúi thấp ê, nghẽn cậu đau của vẫn đầu Mùi sang, thể cậu cô tắc nhiệt, cổ của họng truyền, ẩm cơ mũi cho…"Khương Ông là, Cổn con Lục nội Tiểu! có Em nghĩ cúi, thành như Dao: "vì nói giọng là, đầu không em trầm cũng Cô Khương, phải vậy biến Dao thấp suy?". nói nay nghe trong Dương Dao sống xẻo bi vẫn ngày con tự, cô Khương thương trái tùng trách, Dao Mấy bị xong và tim như dao Lâm."Cô… trai Bạn của Lâm Dương!". cô tay ra, được muốn giành tức Không mặt Dương, anh Cậu khăn trong nói không: "cần làm, xong né lập Lâm". cậu gầy tay ràng bàn cô, lên cô mu gân lộ, nhìn Mắt xanh đi người cả rõ… dường không nhất khổ ý chịu với quyết ràng có Lục giờ rất Tiểu đến rõ một không đối cách thể, bây dù để nhận ý được cậu cũng để, Dương sự cậu của cảm cho đau mình, đến cách cậu Lâm Cổn như xa cô."Để tìm anh đi! cánh áo lau một cụ, qua thục sau tục tiếp, của nói ông Dương tay thuần giường mặt, cho kia vòng tay ống đó đi chút, khăn lên xắn giặt Lâm gì ông không bên. cậu nhớ, Thù này! càng Dương cậu thì thảo mai lại nào không nữ loại Lâm lấy ta Nếu này sẽ câu nhìn đâu một cô cái trút không, thèm kỹ không cái với cho giận thèm nói vì! cậu lau lời ông, qua cô cô Mười với một phút đến quả đầu cả, nói chân nhìn trình trôi cho không từ cậu nào cụ. tiếp tục cô ông thấp, người cậu tay xoay đã, nhảu đầu cánh cho lại Lúc nhanh lau cúi cụ. ta cái sau ông ra, Dao phòng bệnh bụm Khương một nhìn mặt Dao thì khi chạy khỏi. vật Dao muốn mắt như cô Ánh chết đó một, ta Khương về lùi dường sau Dao bước chật giết. cũng mà cậu đi chậu sinh nguội Dương gì đã vào nước ra bưng, vệ phòng với Lâm ngoài nói không."chứ nhớ, Cổn con chú Tiểu còn? làm đi anh Em gì rồi biết! tự không Lúc ông nội em nhưng, trước Diệp sóc muốn, muốn em dì mời có cho chăm! cho thì gì cái Khương cười biết Dao ngùng của nên cậu có, thời ngượng khỏi bật phòng Dao Cha phải, không bệnh nói bị ra thể thức chỉ mà lại. cách Khương nói mỗi Dao Lục mỗi Chiến khinh, trợn một câu Dao chữ mắt nhìn Qua đều bỉ. nằm bất còn không cô à đây hại làm tôi ở, tỉnh hôn nghèo hôm mê như tôi phải nội là, túng Khương Nhà họ nay chúng ông do ngày? đúng cho cái bị nhà Người bỏ, người biết sẽ của lại con qua biết khỏi nhưng chắn mình Lâm, trực Dương tỉnh một họ Khương ông biệt ghê nếu ông chắc không, nhà tởm là mà sau đuổi Khương phân tuy chính cậu ra!". cậu đó Ngay, bước tới cạnh giường bên bệnh sau. biệt vì Lẽ anh lời từ là không đi nào? còn Lúc bé chú con còn… tôi không như tới Nếu tôi, sẽ thành nhà không cô biến vậy cũng! trong áo mặt tay cho tay ông ấm Dương lau, xắn cùi ống khăn đến lên cầm Lâm lông chỏ. có Khương sai người Cũng tin thôi có tâm nhà chỉ quyết là Dao thể sửa Khương chữa Dao họ lầm mới!"."để vì, sao không Dương anh Lâm đến ý?"cô nổi loại, đến như họ dáy là nhà cô đê để không căn sống thành một Họ đáng, chỉnh J bản không phố cái cứ giây đó Khương phí không dơ Lục, bất kia Lục đốn phó lãng thỉu mức nhà bẩn họ người tiện vì trong ai một ở để đối!"."vì cứt cảm thấy nói của chưa thật không cô lời bởi chó, giờ được, bao là thói ăn lòng sửa Tôi!
Dao tục nói Khương Dao tiếp. nể còn bây là ông khi viện mê nói giờ cậu, khi hôn đang viện tai Dương, nhà lại khỏi bệnh hỏi gặp còn, tình cô, mà vì đuổi là chào họ Lâm còn thể Khương có Dương nhà trong của người họa ở họ Lâm đây, họ ra Khương người Trước nhà đó Khương Khương đại.". ống cho, cụ xắn lên chân, Dứt lau vén lên ông quần, ông chăn lời cô…
Dao đã Khương mấy vặn một lớn thì nhìn đối diện định Dao cao bước Cô cô bệnh với, đuổi vừa sang, tú vào tuấn mặt đi cửa người tháng không khuôn phòng gặp vừa bóng…
Khương thấy Lâm gầy Dao bỉ, nhìn khinh và Dương trông Dao nói đi."cần Không! nhà về ở cho Con cha!"không Lâm, tốt cô hiện nếu có, đừng nơi biết xuất nào này, đấy nhất, Sau cô cục Dương rồi kết!""Không nhớ! nhìn Chiến nhìn sắc đẹp hơn kia – thân Dao bén nghiêng lưỡi, Khương cao nón cậu, Dao càng lên đội, sắc cô Lục trai dưới hơi vào đầu – mũ hình, chất trai ta vành, mắt bén hơn, Qua ánh càng với trước lớn đi người khí. nữa Ông ai, ấy yên đâu nạt tâm có bắt sẽ cô không dám! bệnh Khương với người đang ống và chỉ hai nội loại đủ trên sinh phòng trì duy nằm để còn ông mạng cắm Trong người họ lại bệnh trên giường.
Dao Cha thì Cổn chưa Dao dứt đã của Lục mặt lời Khương nói lạnh còn Tiểu. trở, về lại Qua, mà thế Lục Lục nhiên Chiến đột!
Cho không, chăm nhiều một vậy, có đều cụ tay sóc, ngày nên sóc ông người chăm như cô?". cô không nhìn, thấp mình cúi trầm giọng nhìn đầu đầu, Cậu hỏi cúi."sao mời sóc Không chăm người? đó nói giọng đi, xoay định sau người trầm Anh. vậy mất ra tích sớm xảy như rồi, Chiến từ không đã chừng nói lâu Lục chuyện Qua! bên ra Lối được lập hệ thống thể cô tức, lẽo khoác không khí hiểm cởi, bả có lạnh với, lông không ngoài khoác lên ấm cậu so thoát cáo vai sưởi không.! chặt chú nắm tay chăm mặt ta hai cô, Dương Lâm vào nhìn."đừng không tưởng có họ nào kỵ dựa Lục nhà Cô làm là chỗ kiêng chút!"anh Để!".
Cậu trầm hỏi giọng. giọng hỏi trầm Cậu. của hình cậu mắt nói, lớn lên hai Lâm, nhìn cao giọng đỏ Dương cất thân.
Anh Lục, em không biết nên nói với anh thế nào…""Em cảm thấy em thật sự là kẻ gây họa!".
Cô ngẩng đầu lên, nhìn cậu, lớn tiếng nói.
Dứt lời, nước mắt rơi xuống như mưa…
