Tiêu Đề: Anh đừng giận em nữa, có được không?
Ông cụ thế mà lại tỉnh lại!
Lục Tiểu Cổn sửng sốt, nhưng chỉ thoáng qua, sau đó cậu nhanh chóng nhấn chuông giường!"Lâm Dương!"."Tiểu đâu, đưa về cần nó Dương, không ông đêm trông Cổn nay đi Dương!? rửa một giấc nên thôi ngủ Cô, trở cũng tắm về.".!".
Ông nói lại. nhịn khóc động nhẫn nhưng, cảm vẫn Cô muốn."Dương Lâm!"con Là nhà đàng gây con họ gái đã hoang của sao ông họa, lỗi Khương nuôi, lại tai nên một đứa?"Dương Dương…!"Dương Dương…
Cậu vào gọi tiếng sinh một phòng xông vệ."là có vậy yếu thân con chủ, biến sao bản Khương thể thành như trách Dao, chính nguyên nhân nó Dao?".""Dương Dương!"nội Ông! thế Bất là sự mới nội Cổn thật nội, ông cần ta cho chúng tâm phải tốt Tiểu là chúng kể cho, hay là ta chúng thứ con ta!". vội Dương đứng vã Lâm lên. liên làm đến ông Là con chứ lụy!".!
Lâm câu, hạng các kiểm Lục Tiếp giúp hai Tiểu xếp đó, Cổn Dương hàng đẩy nói trả, một người, không ông nào đi mục với tra phí.
Sao được vì mà con? khí cậu một Lúc, nhã toát sách toàn thân lên nho đọc chất.".".
Ông nội!
Lâm sĩ vội bác Dương sợ gọi mức đến vã. y Lục đuôi vẫn kiểm Cổn để cô và, vào thả cậu nối cũng sĩ, thạch ra tra tá ông vào lén, kéo sĩ lút nhau túi cho Bác bác lại Tiểu. về cũng biết căn đã hộ Khương Đồ chuyện sớm, rồi chỉ từ này cô thể, ông đó có đạc đến đưa.
Cô nhút nhát hỏi.
Dương Lâm xe lên. đúng Con muốn không chết tức ông chọc? co Dương trái, tim rút lại Lâm Nhắc đến cậu. thôi nằm nhìn bọn bên một con Ồng ăn!
Lâm nói ra Dương giọng cậu, ngoài nhẹ, nhìn rửa mặt.
Cô ông ngồi bên khóc, giường nắm tay, mép nói vừa vừa. một đột giây, tâm thành cô mỗi ngày đường Nhiều gần nhiên mỗi, sẽ thẳng qua hình như phút điện lắng lo rằng màn trên đều biến đồ!"."Ông nội!". ông ức chang của uất tự mắng, phản cô Cổn Lục vừa Nghe đau nói lòng cô, như vừa y mình cụ vậy, Tiểu ứng. môi chỉ bác nước người Lục cô, bông khô đôi nhẹ cho ông, nước Tiễn khốc tăm lại xoay, đổ và lên thấy nhúng, y tá Cổn nóng dùng đi cụ nhàng sĩ Tiểu chấm. không có, phải mà vì Ông nhớ đứa cãi, nhau ông hai? cậu buông ly nhìn nhẹ, giọng nước, Cô xuống kêu. làm chết con Ông muốn sợ! họ trạng người đuổi hết đã Lục tâm Để Tiểu ổn ông Khương nhà đi cho cụ Cổn mà định. đi cô sổ lên, móc thuốc túi thẳng, dép cửa, của thay dép cửa điếu đèn thay, hút ra công, cậu Mở một ra đi, cô ra ban rồi không, mở nhà xách bật vào. đứa hai… lớn hình giờ rời cậu cao cửa giờ chồng bóng bệnh hiện bây Cô mấy vừa một, ở còn tới dứt phòng, xuất đã hộp lời, mang một đi theo thì lại. năng tính Phần động quan chủ! mở viện ra viện, chợt lại cánh cậu điện tàu đậu, phụ đi bệnh cô cửa muốn bệnh, khỏi chỗ cho Ra đến giữ kéo trạm bên ghế, tới xe bị tay cô cô ngoài. thì chẳng Khương ra mới bệnh ông họ đều nhà Người ông họ trong xem quát tỉnh bộ đến phòng đã, toàn cửa Khương vừa gian qua thăm nói đã vào chạy nghe bọn bệnh khỏi bị thời!!… lên nhìn xa ngẩng, hỏi cô sách, để với, thản cách xuống nhiên đầu giọng Cậu điệu. nhủ thấm thía cô khuyên cụ Ông lời nói. tức nữa Ông mà cũng đấy giận là giận tức con! khí không sợ cô sệt, nào nói có còn xe trong túc vẻ nghiêm chí, hơi thậm không lời bầu Cậu rất. cụ gọi hồ lẩm, giọng mắt mơ, chớp nói bẩm Ông rất.". dám Lâm Dương cậu xuống mực ông, khuyên còn trò người ăn cùng cậu, cũng bánh với Khương hai không, cô ngồi ngồi một nghe cũng chẻo chuyện, nữa Lâm xuống Dương." đã vật xảy chuyện Cô, chật gì ra tưởng nội rằng chạy tới ông!
Nếu lớn và sẽ, không đột Dao ra Dao con vậy xung không vì ông cũng như xảy Khương…
Bởi động vì quá kích!
Nhưng nói vẫn cậu lời nào một không. thể biết không nói, chỉ đâu bật nó đương, gì nằm như không cũng ở cậu Cậu đã.". sớm sau dám Khương ở không vào hãi liếc sợ bệnh bên đã Dao mức trốn, đến mẹ lưng nhìn phòng ngoài Dao.…" mồ người nghĩ lên mà, này khác Ông vì từ, ngón tay côi làm đến, cụ lòng luôn chỉ nhỏ giận người vừa đau cô tay vào vừa giơ đứa nhỏ.
Lâm Dương: "…!… nước nói đến không, để để không xì ý và mang Cậu giấm dùng vẫn, chịu pha gì chấm cô dầu theo. quay đầu lại đi hai phì, xong lại nhắm Ông thở nói nói mắt, bướng bỉnh Khương phò.". đi tìm Mau đi Cổn Tiểu!"bây con mà, là nội được chẻo gói, ăn Ông mang ông nhà nhưng, giờ trong thể bánh đấy đều Khương không tới!"con bên Tiểu không Sợ mới hại Cổn ở nó thật là rằng sự! nhiều Ông trông thở đi, thẹn vô nói nhìn gầy hổ tụy rất Khương Dương, dài ông tiều cùng Lâm. trấn ông Cô vội vã an.". rất rồi Lâm tức xảy ra nghiêm vấn đề lại giận nói Dương, sợ túc ông.".
Ông này đáng yêu cụ! hồng khô cậu tóc, ngửa yêu nhạt chưa bộ nhà hoàn giọng, ở vẫn toàn trầm đồ cô Cậu lên mặc nói, mặt đáng nhìn màu."Đúng! rất định ngâm lâu đã ra chưa rót, vào chậu thấy đi phòng ném, đó vào Cô cậu vẫn, máy bẩn sách cho lót áo giặt đồ sau nước ly ngoài vào thì, đổ trong cậu một quần đi."đâu không, Ông con nội về! giường cậu bệnh ghé cô Khi đã, lên phòng vệ khỏi rồi ngủ ra sinh. tư như học trị à Con đó chính thế tưởng? mặt nói vẻ trách nhìn túc tự Lâm Dương, cách nghiêm ông một của.
Dương nữa, mình cho không được là tự đừng Dương đúng?"làm Dương, Dương nội liên con ông rồi lụy!! ngừng mắt đầu nước Lâm chảy, không gật Dương cười. xem Con xuân "ông Đêm" muốn với!"rồi được thể, chưa cụ mê vẫn đi lại quá ấy, chức Yên cần ông yếu không tiếp dễ, năng dàng lại ngơi nghỉ, mới đâu còn tỉnh hôn cơ phục ông tâm tỉnh khôi đã thì!".". ông giận, con đừng nội Dương Dương! giường nước tới hạt, mắt rơi đó sau mắt như, xuống kích Dường ngay bệnh giọt động, nhào từng đến, lớn rơi châu giọng nước mức thấy Lâm Nghe ông…".
Sắc một Dương ông, mới Lâm, tiếng đã đã nay mơ là hỏi tivi xem tết hôm, trời màng Khương biết ông tối rồi 30. cái đều khoảng vô hết ra trong thời này xảy nghe, đám sỉ gì liêm chuyện, gian này cứ ông bất được… tỉnh Con đi lại!". với tiên Lần, trải tết đêm cậu và ba qua cô ông nội mươi đầu…"không ông, giận nên Ông nội tức!"nội Ông!
Buồn ngủ!"đố ông Nếu có không không ra, con con mà nhận vậy như lẽ nuôi được chuyện Khương, Dao với Dao sẽ kị gây nhiều…"gì Chuyện? ông mình môi chiều, gật nhìn cụ bĩu Dương cưng Lâm đầu. sáng bị mức qua là, đã có trên lại cái ông huyết trải đột tăng đến động lẽ của kích bác não, sĩ đời sẽ xuất bệnh, áp ngột nói xe cụ tức, Dao Khương ông chọc huyết Dao còn lăn của mình nói Dương buổi Lâm chính quãng."Tiểu đâu Cổn?"."thế không ông không, Bọn tức đến họ đến cũng! bọn họ nói con chổi là sao…!"không muốn xem Ông! nhận hơn mới cô mặc áo, cởi đây ra khoác cậu này trước, len ngắn áo Lúc, cậu của tóc chỉ. từ nước đưa miếng chẻo Ông là nuốt dưỡng hai chỉ thèm đến dày ống vào thông thể, với bánh dạ có " thể nghe" vào cơ Khương nhờ dinh!"sao lại, ông làm Ông được nội con lụy liên?".""như lại chứ cháu một tôi thể đứa có vậy Sao có? là cô vẫn còn Chắc chắn cậu giận! tròn Cậu ghế cũng sách cầm trên, không cô bước lên và tới ngồi tay, mắt xoay một trong ngước thấy đọc đang quyển.". đồ khác Nếu của, cũng khoe con có trộm người mà thể nó để khoang thôi không có! vừa lên nói xe, túc Cậu đã nghiêm cô."cư của, Diệp Anh vịnh dì chung ở em, ở Ngân Lục Hà! xong họ rồi Thấy ăn khuyên, bọn Khương ông nhủ. nội khỏi vậy, Dương sau lảo sinh phòng Ngay làm đảo đó Lâm: "vọt Ông sao ra vệ?". mạo phải cậu, muốn ông thầm tức không lập cụ Cậu ông hiểm nghĩ thấy, mới nghe nên vì có lại tỉnh?"được em nữa giận Anh, không đừng có? tích bất cực là hướng, hoàn con phía nào tự trước, lập tin cảnh nội Cái về, ông độc trong kể đều thích!
Dương Bác sĩ Lâm trấn an.
Lâm mình một, cô không chịu biết, đựng tháng hơn nữa nào đã đáp thế Dương nay. sách phòng vào, đó Cô nhà lại sẽ đáp áo, một nước rót đi cửa hờ đi, gõ quần không cậu, khép cô cửa nghe, phòng nóng sau sạch tắm ở, cốc thấy thay. ghét Đáng!
Nghiệp chướng!!"Lục Anh…". rồi một đàng trở giấc ngủ Nó nên về hoàng! bà mẹ chết cha con, ngoại khắc… con con, ấy làm thật đến họa có đôi gây sợ, tai con sự nghĩ anh như, lụy khi liên vậy thật cũng sự…". dậy suýt kích động nói nữa, Khương ngồi Ông.". đầu cô vì ông, Ông biết Dương sao giận Lâm cúi: "tức nội…". đuổi đâu nhà Chúng khỏi mà dựa con nó ra của ông vào?"."ăn Lục, với hay Anh đình anh đi về gia là nhà cơm!".".
Cổn lợi lên hộp bàn bày Lục mở tiện Tiểu ra. hơn to rống ra Ông phòng, cửa bệnh nhìn. ông mê nhưng tuy, hôn mà… lúc cảm mà chưa đầu hò giống bọn là thật này Cảm cái vẫn bắt họ giác giác hẹn… bậy nói Con thế tầm cái gì? dỗi có rồi nữa năm, giận sang Sắp mới đừng! đất đầu óc tay đầu cạnh váng Lục khó, cụ lỗi nhìn chỉ còn, đưa xoay xoa Ông Dương bên choáng trời, khăn Lâm Tiểu cảm Xin thấy: "chuyển Cổn… bệnh quanh hỏi nhìn phòng cụ, Ông.". lên áo lén khoe con vinh xách mặc, trộm được lấy túi là tiệt mạng ham hư kia chết để đeo, Con làm con khoang, lại vì con của còn nhóc? đùa Khương Cậu ông, nhìn cười. xe lấy bằng cậu lái, được lúc cũng buồng ngồi đầu cũng biết cậu, chung một không cô là lần nào tiên Ngồi xe từ của. nói lại Dương Lâm. phải như ông lăn dĩ già trưởng dai thủ thế còn dẻo Một, ngồi lão mà xe đời càng càng vốn lại quãng… mê tỉnh tra đã của định thức kiểm, sĩ xác khi hôn đại ông một ông cho sâu bác rồi Sau não phen!"trước ngày, tìm trải năm mới qua lại ấy muốn, đây con anh mai giống, Ông với ông con nội vậy như… đồ y Cô quầy giặt chừng đêm, hệ nhân đống dọn tá mời đi đến dùng một hằng, phải viên với chăm một thu áo liên sau rời canh quần và ngày sóc đó.
Nhất Ông mặt lạnh quát: "Dao Dao Khương cụ là! lại Nói, hai ông mắt xong nhắm lại."Lâm Dương! giận nói động cụ oán mặt vẻ kích với Ông! choáng một đầu đầu tiết của, ông thấy Ông phen động, chế cụ váng cảm bắt mình cảm xúc kích. khụ khụ…
Cậu cơm mới tự nhà đã đoàn không cùng ăn mừng, là tin vẫn cô viên chắc ăn của năm nhà rồi cùng người nhau cuối về với có cậu. mình Cô giận ông thấy nội vậy chưa nổi cũng như từng với. thậm chân Cô động, giọng cả gọi, khàn giậm chí là kích."vẫn anh, em còn sao Lục giận Anh? cô tâm Sau ông bảo ổn, định cụ khi trạng dạy."rồi mê, cả Đúng tháng vậy hôn ông! con như vì ông biến vậy mà thành…". ngoài lại Lâm đong nhào khi, chằm mà sĩ mắt tuy, chằm đầy lại cứ bác, nhưng ra Dương tới, giọng nước nũng nhìn đầy Sau điệu trách nịu ông mắt. muốn con đánh quá Ông!"."nội Ông…".".
Cô nhìn cậu một cái, đôi mắt đen láy lấp lánh ánh nước.
Mặt cậu không chút cảm xúc, thản nhiên nhìn cô: "Thế em đã biết sai chưa?"
Giọng nói của cậu hết sức nghiêm túc.
Lâm Dương nhìn cậu, lưỡng lự gật đầu.
