Tiêu Đề: Không phải không yêu anh, mà là vì quá yêu anh!
Phòng sách lặng ngắt như tờ.
Anh đẹp trai chân dài tay dài ngồi trên ghế xoay, lười biếng dựa lên lưng ghế, khuô mặt tuấn tú thon gầy cương nghị hơi ngẩng lên, mặt không chút cảm xúc, ánh mắt nghiêm túc nhìn cô gái đang đứng trước mặt, cúi thấp đầu, trông như một học sinh mắc lỗi.
Tay cô không ngừng xoắn chặt áo, động tác nhỏ này của cô chứng tỏ cô đang căng thẳng."Em sai ở đâu?!
Cậu lạnh lùng ngửa, tức cô mặt giận, nói lên nhìn." trầm Cậu giọng mắt nhìn, cô nói rũ.". đứng cô khách nhìn giây ngoài cô, sang cao ban, người thấy nhìn trong lớn bóng phòng Lâm lát ra một Dương chạy, thẳng công thẳng. vào nổi khó Cô nhưng năng càng cô tay theo, cầu đuổi quá chia nổi dựa, cậu mà đừng xin nên, đứng nhích không, nhúc bản chịu không cậu! anh Em cho sợ ra gì anh thì, đi phải liên nếu kể bất tiếp em, kia ràng kỹ nghĩ thể, làm được xảy có cũng tục nửa bên, sau có muốn nghĩ thế một chuyện đối lụy là rõ, thể em chứ của mặt suy, còn phải này cùng anh đến không ở!"’.
Cậu lại nói."tại mà cũng thể, anh đủ không cậy tốt phải không em không anh là nghĩ, toàn là nào em tin có Anh làm cuộc ý suy hay khiến, tâm yêu, không anh hay toàn rốt là! anh Có sẽ sự ấy lẽ thật… đủ Cậu cậu yêu nói không cô còn… lạnh thế ngước một lên, nào cái vẫn, Cô mắt giọng rất nhìn nói khó cậu không, trông bối mở nên khăn miệng lùng, như khàn biết rối cậu khàn. phá cũng yên nghiêm sự hỏi Cuối cậu vỡ, tĩnh túc cùng. ông ông nội nếu giờ Bây, nội không chịu mãi em không, với định em tỉnh mãi vẫn, phải nhận sai có biết sai tỉnh chưa anh rồi? ở thuốc ban sát tiếng cửa diện đằng đối thoáng nghe, liên thấy, Cậu công với đất pháo xa loáng sổ từ nổ tiếp hút… gặp khó từ khăn anh, lại bỏ phải em Lúc muốn!"em, Em…"thật được em lẽ có, sẽ Nếu làm sự không anh… không Cậu đi! căn Nỗi chẳng xem bản hiểu, mà có em tâm thể, dẫm dựa, ông nhưng anh là được trong anh thể mà khổ em đàn lòng người em có!". nụ nói giờ một bây nhếch nở Lâm rất thất Dương, lên lẽo: "thật em, đứng Tiểu, môi vọng Cổn khiến cười anh Lục lạnh. chịu bao lâu phục biết, phòng sách mình chỉ giác lên mới trong Không qua cô rỗng cảm, khó dần có, lại đầu ngẩng một, cô dần bình trống từ. mười lớp giác nổi không cảm thở này học sự như hồi cảm lúc quân chịu nắng vậy, bị Cái khó…". theo nói nhìn, cậu người, không lại, rũ khỏi nói mắt lướt Cậu, qua cô đó câu sách tiếp phòng, ra sau cậu cô!"ở vẫn Em đâu căn bản sai chưa biết! tấm cậu tay từng đầu bỏ của nơi lấy mà cánh như cậu, sau một lúc chặt lớn ra, ban công là thôi nghiêng đi đằng, vậy một bước cậu cô lưng lưng bước rộng siết, của co Cô phía, chút thể đi buông bóng về lên cậu sau cậu sẽ chỉ cần tới từ ôm dựa! sao chia tay?". ngẩng cậu cô nào phản Lâm, bác nhìn mắt, lời cậu nói lời không rưng rưng khiến Dương để còn đầu. biết động Cũng không nhận luôn anh sai với chủ! hốt giác Thân không kịp cái, ong Dương nếu ngồi bàn rồi đen Lâm nhanh thành cô hoảng nghỉ trước, xỉu đầu lên biến cô, đập phải té ghé màu khiến lư, kêu đã trên, bỗng thể cảm thì mép ong thời tim lắc mắt ngã, cô ghế vịn bàn ngơi. cậu chưa trước cho câu xong lúc gọi phòng điện động, nói sách khỏi thoại, lại tay cô vã nói nắm, vẫn muốn Nhớ vội cậu tìm ra chặt di! khi cả chợt đầu gì vốn óc cuối tỉnh câu, nói Dương lại đều tất bùn tim dĩ, không sánh đầu cùng được nghe trái, táo Trong rút sau cũng Lâm cậu co cô!
Cuối cùng cậu cũng chờ được cô, cậu còn tưởng là sẽ thất vọng lần nữa chứ.
Cậu vẫn còn hút thuốc, không nói gì, ánh mắt nhìn cảnh đêm rực rỡ bên ngoài cửa sổ…"Anh Lục, em thật sự biết lỗi rồi, không phải không yêu anh, mà là vì quá yêu anh, nên em mới có suy nghĩ tự ti như vậy!".
Lâm Dương ôm cậu, kích động nói, giọng nói xen lẫn với tiếng nức nở.
