Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Thập Niên 90 Trọng Sinh Trêu Ghẹo Nam Thần

Chương 1713:




Tiêu Đề: Trước tiên anh phải xem lại trước đây anh đã làm ra những chuyện thất đức nào đi!

Cô không sốt!

Cậu cả Diệp yên tâm.

Cô mắng cậu là con ruồi thúi, cậu không hề tức giận chút nào, khóe miệng vẫn nở nụ cười: "Anh cũng không phải là con ruồi, anh là ong mật, Tiểu Quả Tử của anh chính là nụ hoa chớm nở, con ong mật cần cù là anh đây mỗi ngày trông ngóng em nở rộ, hút mật của em, chỉ hút mỗi bông hoa là em thôi!"

Trần Tiểu Quả tuy còn mơ mơ màng màng, nhưng dường như vẫn nghe hiểu ý nghĩa sâu xa trong câu nói của cậu, tức giận mắng trong lòng: Đồ lưu manh! phong của khi định, cậu nhất mất trước nhưng tính hút thì chết lưu giận tức với Cô dại đi cậu đói nói hoa sẽ mà bản! dày Cậu Diệp mặt cả nói. nói vừa lên cô vừa vỗ Cậu chăn nhẹ nhè. ba họ cậu họ ghét mà là mình Đó nhà chị nhất!

Trần cuộc mở lợi cắn Tiểu miệng cũng, răng Quả rốt nói nghiến. xong đi là Cậu xé trang nói đó cả Diệp!"đói anh cũng phải chờ Chết! sau là ghê lưng này bậy hoa dám Cái con, nói vợ anh thật bạch tởm liên cha! nhìn Tiểu khiến cậu Trần tiếp tự cái hiểu, cậu Quả tục một! thằng Tiểu họ Tử rồi xuống Tiểu cả rồi, cháo lại kia lầu nhóc cậu Trần Lúc Đúng bao Diệp: "mặt xong, hâm rửa bánh, và rồi sáng Quả đã, Tả sớm đi đã Quả!

Nói xuống cô chăn tiếp ngủ, đầu che lại ngã, kéo xong!

Ăn gái em cái ta bám chị! thư bảo chuyển cho của thế lại mà ta mình mình chị Anh họ tình!

Quả ngồi lời Tiểu xuống nói nhìn, Trần không nào chằm, ăn chằm cậu. cái thấy một cải ra, gọn chỉ bằng tiêu Mộc củ lớn chữ Diệp đồ trang Mở: viết chì gàng, đề phong bút Nhất dòng lưu được!"muốn đâu, chơi Tử em đi Quả? tình Thư, đòi đã nga danh thiên, họ thịt xé trả Cóc chị lời lấy của nghĩa: cô nhiên đương mà còn cậu ăn!"chuyện làm Muốn phải xem, anh tiên bạn trai ra làm trước đây tôi đã những trước thất nào đi lại đức anh!! làm gì Em muốn?! anh Chắc đuổi chắn Tả đi ta là Nguyên! bị nữa, là bóp không bé đó, tuổi là có cô đào tám họ Sau đóa nát chị đó hoa cô sau! chữ tuổi, này là đây cô đây của viết mấy Cái lúc? à nữa sống muốn Không!".". ngoài đi ra Anh!"không như, nữa kiếm thế giương chúng Tử thể đừng bạt cung Quả có ta?".

Mình thay trời đạo hành muốn!!". trơ mặt ra là xấu cũng lại khuôn cầm tránh trai cô Tiểu ném Trần vừa, đẹp trẽn thấy vừa 11 xa đến ngủ vừa thẳng giờ cái gối tới kia Quả mắt tỉnh khí, nguyên đầy vừa không cậu mở, lại tràn mà mới! người Trần giận cửa chỉ hét Tiểu mạnh to, ra dậy bật, Quả tức. đâu phải đuổi anh Không đi! cùng đi Anh em!"." đầu đuôi lòi Giấu! lại dày mặt nói Diệp. đi mặt xem Lục chèo dạo trời sao, thì mọc, em Tiểu hồ quanh, thuyền Cổn lại?

Diệp cô đối Cậu cả cười nói, hì diện ngồi hì. chỉ vội mình mở viết, rồi thấy Cậu Tức đầu trang: vã tiên ra chết! dỡ và còn khi khác cha phá dời lúc tôi, cha nơi đi trước mua nhà mua trẻ cũng tôi do Nhà là cái do là! biểu người là bám ngoan lưng đồ mình ăn lại sau mặt nói, cha rể hiện ngoãn ta Chị luôn lớn ở vô trước cùng!"này lại Cái tình mù nào liên thư viết bạch hoa con cái đứa cho? giày cậu cậu Quả một được ra lấy sách sau từ mông về cộp Trần đón quyển ném, phía sổ lập Tiểu tức. như đôi ân ái có này Dương Sau được mình, ái không Cổn ân, chúng hãy giống?"đói chết Anh đi! cha dựa mà ở cơm trong hán cô rằng rể Bình là Tiểu vào lĩnh tuy ghét nữa, xuất là Trần còn, nói là chính cha luyên nam nhưng, khó người mắt cô Quả bản nghèo kiếm ở, hơn thường nhất chân thân có thuyên cô tử! kết nhiễu đủ thì thứ giấc cảm đau quấy, hại cậu làm chạy, cô khó trong của, cái chịu đầu đủ do Ngủ đều cậu mộng, bị bã tới dàng quả dễ sạch dễ còn sớm giấc không đống còn sáng cặn!"."Nhất Mộc Diệp!"."làm em em, anh không ngoan ồn làm ngoan em nữa đi ngủ Ngoan, không nữa ồn tiếp!". chửi mắt Cậu mù tự mình!

Nhưng Trần Tiểu Quả vẫn chưa hết giận, cậu cứ thấy người nào xinh đẹp là dụ dỗ người đó!

Cậu cả Diệp lại tiếp tục xem tội lỗi thứ hai, thứ ba, thứ tư, thứ vân vân và mây mây của mình, quyển sổ nhỏ bị cậu xé không hết, muốn châm lửa đốt quách đi cho rồi!"Anh xé cũng vô ích thôi, tôi đã ghi nhớ trong đầu hết rồi!".

Trần Tiểu Quả ghét bỏ nói.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.