Diệp Kiều cứ ngỡ mình vẫn đang ở trong giấc mơ, những gì cô nhìn thấy chính là Lục Bắc Kiêu ở trong mơ.
Nước mắt cô chảy không ngừng, cô còn đang chìm đắm trong nỗi đau mất anh trong kiếp đầu!
Trên trán dán miếng dán hạ sốt, mái tóc xoăn hất lên, bà Lục nằm khóc như người nước mắt.
Bà Lục của anh luôn là một người bất khả chiến bại, mạnh mẽ và không bao giờ dễ rơi nước mắt, nhưng lúc này, cô lại khóc như một cô bé.
Lòng anh vốn lo lắng cô phát sốt ngủ mê man không tỉnh chợt mềm đi, ngón tay thô ráp nhẹ lau đi nước mắt của cô, "Em đã lớn như vậy rồi còn khóc như cô nhóc vậy! kiếp yêu Anh em ba!."Muốn nói. theo Sợ giác tội cảm chuyện nhặt lỗi ý, để nhỏ cô lại mang đến."hiển yêu động nhiên đạo có cảm chuyện mà, Anh gì lý em là? nên Cho khóc.. em anh Cố lão dỗ đúng không già muốn ý?." cô nên phải anh Cho trước thậjt không, mặt ở là mơ... tội cảm đến không Lục quá giờ nhớ, tối cô giác lỗi sầm vì sợ cô có mắt Kiêu Bắc khổ anh bao chuyện khứ muốn Đôi chính lại đau.. anh trước kiếp, do cô vậy khốn không cô Diệp tin cười Kiều dự mà nạn như cô chút yêu. anh ngăn không trên mộ nhất cô đớn sống chiến lại ôm, tới Sao anh anh; Ở thi vẫn cô tại anh được nhẹ khóc giữ, tay đầy Hiện chặt thứ; trên nước hai trường bụi, bi phủi thương anh thể kiếp, cổ đây lòng mắt đau tràn, "thứ Kiếp đầy tay cô?.!... hề không nhớ nhắc sinh anh cô tới cũng, tới sợ trùng biết biết nên Cô cô chuyện! ba đây đều nói, kiếp kiếp em ông kiếp yêu Đừng đời đời! như ý này 42 mại luyến một "ấy giống" Kiêu vẫn lưu và mấy tiếng phải mềm lúc, gọi tràn nũng vị tuổi mười anh khiến đầy, nịu tuổi Lục Bà nước như Anh! ở đều phận họ bọn số kiếp thảm trước rất lại của Tóm." lấy bàn nhàng mu hạ ra tay, xoa miếng nhẹ dán sốt Anh cô trán. phố không thành là Đây, sao ở quê J phải nên anh ở mà?"Anh Kiêu." Anh chặt quyết kiên, ôm mà ngang cô ngược." ngồi lời vào, nói cười lòng nhào dậy anh vừa Cô đã dứt.."không sáng sự bay tới đêm lòng cảm nơi Anh nên đã xem tới nay, em yên tâm giác có." với khàn hỏi khàn Cô giọng." khóe lặng mắt, xuống nước lẽ cười chảy từ mắt nói Cô. cứu cần không anh ngốc gái này đã Cô ngay vì cũng ngu từng cả mà mạng!. bác sĩ hạ mời Em khám qua, sốt tiêm cho phát man nói em ngủ mê cứ nên mê mãi sốt!" hỏi trầm lạnh với Anh, mặt lùng khuôn giọng.." lòng về anh thuộc liệt áp tay túc thở tay lại lại vào trưởng mãnh nghiêm, ý giọng bàn cầm tính cô ấm thể cô vậy, cưng anh nam Hơi như, chiều đàn thành ra áp nói của ông lộ cơ anh cổ. thành cạp nguyền phải không Bọ biết rủa lời công họ không kiếp nguyền có trước Cũng. của anh cô cô lấy Nghe, nhẹ phào nhõm rồi chặt lời ôm được nói thở. lúc vậy nhiều anh rồi cảm anh năm lo ban cô của mới, vẫn cô anh chút có đổi được thể đầu anh như đến, một thay nên lắng cho lại yêu nhận Đã! đấy cảm động Em."Cho nên? cái Em gì khóc? gì Em nói muốn?"chúng ta, Anh của trước hai thấy kiếp Kiêu em mơ.
Nhưng cô cũng từng mơ thấy kiếp trước sau khi bản thân bị xe tông không lâu, lúc bọ cạp và Tần Lan gặp nhau ở thành phố J đã bị tóm!
Trước đêm qua, cô vẫn còn đầy cảm giác tội lỗi, nhưng sau khi biết những gì xảy ra trong kiếp đầu tiên của mình, cảm giác tội lỗi đó vơi đi không ít.
Hơn nữa kiếp này cô không cảm thấy có lỗi với ông trời cho cô một cơ hội nữa trong cuộc đời này!
Cô nói cho anh nghe tất cả những gì cô mơ được.
[Hoàn]
