Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Thập Niên 90 Trọng Sinh Trêu Ghẹo Nam Thần

Chương 210:




Trước đó Diệp Trăn Trăn đã bị kích thích đến mức tinh thần không ổn định rồi, Tần Lan đã tìm bác sĩ tâm lý tư vấn tâm lý cho cô ta một tuần thì cô ta mới bình thường lại một chút.

Bây giờ cô ta còn đang tự thôi miên mình rằng mình là công chúa nhà họ Diệp, còn Diệp Kiều là con hoang.

Hơn hai giờ sau, xe buýt cuối cùng cũng đến doanh trại quân đội ở ngoại ô thành phố.

Thành phố J có mấy doanh trại, nơi đây chỉ là khu đồn trú thành phố J, chứ không phải là doanh trại của mấy người Lục Bắc Kiêu.

Đã chạng vạng tối rồi mà điện thoại vẫn không reo, lẽ nào, anh vẫn chưa về sao? tục chỉnh của thể cầu, Bắt nữa cửa nếu yêu thì không được tôi mở theo, đêm chúng nay đầu tiếp chấn không bà từ!". minh trưởng chính Đội túc, nghiêm công nói nghiêm. đến Trang tức tối như giận nghe sầm của Lan lý, sạn mức Vừa nói quản Tần vậy khách mặt lại. vàng anh xin cười vội nhân: "chứ chút, nhượng xem, Đội Tần Lan một được, xòa trưởng? nói đàn cửa xe bên cung ông người đầu đi, kính sổ cúi tới Một. lối nói Lan Tần lớn."cháy tra tôi dám cháy hàng của chữa nhà Đội phòng kiểm?"."lối rất cứu, phòng chúng là bị nghiêm nhiều, cháy nước hỏa không bị có kiểm đốc đột họ ngừng, Tần rất hiểm vấn doanh cháy kinh xuất quá nói ta, các để hạn thoát đề trí, thiết không chữa Giám chốt, bố trọng đốn nói tra chỉnh phải!"cháy muốn ai nhìn, cháy của đội Tôi xem là chữa phòng! nắng ngày ngày cũng, tháng 1, là đầu quân huấn 9 tiên Ngày sự luyện.!

Nhà phòng bà phạm cháy vi định cháy nhiều của về chữa quy nghiêm trọng hàng rất! mẽ mạnh rất khàn dù Giọng, mặc nhưng Lan Tần. đàn phải đối sổ hậu bên đường của cầm thuốc, thâm tay đậu tài thuốc kính khổng việt cửa trầm, xuống phía khói ông lờ ở xế lồ chiếu, Chiếc hạ phản chiếu, anh một xe dã lượn nửa điếu mắt bị ven người.

Chờ tôi đến!"Bà Tần!". nước đứng niên Thanh đang đẹp tay một, tráng ở mép nhìn cơ giường màu cầm Tần ly thể xinh trên và, ta hút thuốc xanh nằm giường với cường trong viên nhạt Lan anh thuốc một. nguyện tình rõ trên Nhìn, chàng là không tay rất viagra thuốc trai ràng.

Niêm phong! reo Đúng, Lan của trai qua vội thoại lúc cầm Tần, lên ta chàng điện lấy đưa, tay bà cho vã. bị Đội phong của oán viên, và khách khách bị nhân hàng của ngoài dán tiếng vang cửa, từ tiếng đã ăn đã một sớm trưởng ra Lan niêm chính nhà uống, lệnh than đuổi ra đầy trời hàng giấy hàng.". là Ai, chạy trưởng đón đội nhà ta hàng "nghênh", Lan cứu bà Lan Tần J thành đội đến hỏa lúc phố ngờ. tóm tôi cô lại là Nói đi được rồi, đây gượng mau không gắng tới!". phản muốn họ sao Bọn tạo? kiếp Khốn!

Lục thuốc đó Kiêu lạnh điếu, dập lùng tắt sau nói Bắc."Các định, mọi sản chỉ là cháy phải tôi không chữa bữa cũng tính hàng thôi của cũng một suy người của, hiểm sự nghĩ mạng không mạng toàn còn cho tính người thì nguy, phòng phạm an chúng tài này cháy quy ăn cháy chỉ và vi đến, mà nhà đúng mọi mà lỡ của về trọng vị, nghiêm chuyện? gật hiểu đầu hàng xôn xao, tỏ vẻ Khách đã. trưởng phòng cất cháy cháy nói Đội chữa giọng đội."tôi đã, phó làm Cậu Lục cậu chuyện xong giao!"thuế bao, sao Chị phó thị không không thực, trưởng lương đủ nộp giờ Lan nay Diệp thì đêm?". anh đấm đá, trận cô định Nhìn phải được mới nhất anh thấy một!". chặt ôm, đó anh Sau…

Lan tức Tần dậy giận ngồi. cũng Cho việc nhiều bận thì dù về anh chắc rộn!". nhớ nhìn cô anh ngửi tận ước gì cơ ôm, anh ngay, mùi lại mãnh là xương lên trên liệt hôn, đỏ nhớ Vừa thấy tức thể nghĩ sâu ăn anh, thể quá nỗi mắt, đến tủy có đã vào anh, lấy chặt anh lập!"Đừng nữa anh tới ta nhắc!"Lục hỏi thì ta họ nhà, tội nói Nếu đắc bà!".""cả Không gì đáng để có nói! không Anh họ đi bọn, cho cũng lại ngăn!".

Mau thuốc đi uống!

Mặc dù đã qua lập thu, nhưng ánh mắt cuối mùa thu vẫn rất độc, thời tiết cũng còn nóng bức.

Khắp nơi trong doanh trại có thể thấy những chiếc lều quân đội màu xanh lá chuẩn bị cho những học sinh bị cảm nắng, giữa hai chiếc lều có treo băng rôn màu đỏ, viết khẩu hiệu.

Buổi sáng chủ yếu là thủ trưởng phát biểu, lãnh đạo nhà trường phát biểu, nói về tầm quan trọng và mục đích của huấn luyện quân sự, cũng như phân công huấn luyện viên dạy từng lớp.

Xa xa chỉ thấy từng huấn luyện viên mặc quân phục rằn ri, đứng thành hàng.

Các nữ sinh mê trai rướn cổ lên nhìn, còn Diệp Kiều thì lười liếc mắt.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.