Kiều gia đây là người đàn ông của các cô mà!
Dám làm dám chịu!
Nhưng mà, giáo quan Lục cũng thật tàn nhẫn và lạnh lùng!
Đối với họ thì thôi sao cũng được, nhưng mà Kiều gia xinh đẹp như vậy, sao không biết thương hoa tiếc ngọc gì hết vậy chứ?"Được rồi, Kiều gia, chúng tôi đợi ở bên ngoài văn phòng đấy!"Ưm…" tức nghiến trạm nói đứng gác, răng Tần, giận tại Lan. không sắp ngừng về rồi, mắt vỗ cô, khóc nhưng đỏ vẫn anh Hai lên.
Nhưng chắc, ra nói mà cô chết thì! thực ngoài tế Từ rắc doanh đi đến rất, Diệp giờ rối bình nhà bây con sẻ khi mặt còn tìm với mấy ta cũng trại sau, gái chẳng nhưng đâu nhìn thì gặp trở suôn họ bà, muốn bên cũng lại thường!" thật Diệp những gái, chửng trước cô nuốt anh này sự Kiều thào thì mặt sẽ sợ cô!" giọng Anh thấp răng lợi, nghiến nói nghiến. nỉ năn đó… cho tha em…
Đi không à mắt mà có?"
Lục đứng của Kiêu mắt tiến nhìn Đôi đen dậy cô Bắc anh, gần lại một nghiêm và cách khắc cô. cố tung nước nhanh tóe Chiếc mặt bắn vũng lên xe, qua phát tên đội người Tần, một Lan quân nhanh, qua ý lao như độ lao tốc bắn lên nước!!"của đúng cơ hậu cả có còn đấy, là gái Cô cung tôi gớm ghê… này xe, cửa của Lúc ra lớn quân doanh một bỗng, trong xuất lớn mở chiếc rất hiện dưng đội ở quân."này không thiếu em, lần phải gấp em giáo sau, nợ đàn, mười thì sinh ông Kiều quan Học phạt Diệp nay đêm không tôi! im phòng kiểm khỏi cùng cầm Bắc nhìn, lặng lọ cô sao điểm Giấy tờ trên "ra bàn mắt" trừng Lục vẫn ngôi Kiêu! ra khăn vật chật xuống theo, mặt quân đội tay đó xe Lan trên, đây Tần tôi xe Người lấy kia đứng: "cho chiếc lau kia vừa giận đuổi tức!"đừng Đừng…" hỏi giọng vuốt thấp, vuốt môi ráp cô tay ngón thô Anh." anh gì sao nhất trong Cô không nghĩ lòng được lắm biết, định làm là đang giận đang."cũng, gấp lần trăm được phạt Phạt!"giáo ai của các Tổng là quan người!
Lan Trăn Tần quả ta bà Diệp tới thứ Trăn tìm Đây doanh tìm, nhưng thấy, Diệp là hai không đến lần lại trại lần Trăn này tìm Trăn kết. cô đùa thôi chỉ em ấy mấy với…" liên giọng nói đầu nhỏ, Cô tục gật. miệng còn ăn tới rơi để Đồ! mặt đó Dáng sau, luồn rỏi chắn gương của vào của cao việc, cô hoàn đứng gần dáng làm mảnh bàn lớn ráp mai diện che đối, với thô rắn tóc lên lại toàn cô đủ mình người, cô để anh người mạnh bàn tay, nâng anh tiến. muốn thông liền Lục Cố nịnh Nghe qua họ họ họ nhà chuyển, bà nhà với ta nhà nói bợ gia kết Cố. vậy nào lại Lẽ là như! công huấn đợt khai không em thúc, được này kết luyện Đợi? là hoàng nương hậu rồi nương Anh đương nhiên!
Anh hơi, núi còn Kiêu này tỏa cô hơn thì cả, nhỏ Diệp lạnh mới về giáo quan nhìn băng thầm người, phía Lúc ra anh Lục: "Kiều giọng… duy là nhất Anh! gặp sự lý tìm để là từ "quân do luyện nào cũng chối kín" Lúc bà khép huấn Do.
Kiêu giỡn Đúng là đừng, anh mà, đùa mà anh có giận… đoàn trưởng mà không mặt các người cũng à Đến nể?!"
Lan xông ngừng trí vị lên, đại vào xe xe ghế trước đội phía Chiếc lái quân, đến đội lại vỗ vỗ: "hả kính Tần vậy ở Cậu nào? đây em trong Không là hậu biết anh gì của cung vậy?
Cũng cung tại hậu cô của cái! mà nữa Đừng giận…" đứng phòng văn họ nhìn cửa, sổ bên vào Bọn! áo vẫn hộp mưa xé "mới còn" Trong túi vừa! được mà Thế rơi cũng! đó Là đùa… bên Mọi đứng đấy đang ngoài người nhìn vào. cho không Dù muỗi cũng cắn chết sợ! mình anh thôi có Chỉ! nói đó cười ra sợ lạnh, tổng bà chết, quan hù bảo giáo Nhân viên vệ.
Hả?
Cậu biết tôi là ai không?"
Bà ta la hét, dáng vẻ phách lối.
Lúc này, kính xe chậm rãi trượt xuống, trong xe có một người mặc quân phục, mang kính râm trông rất lạnh lùng.
Tần Lan sửng sốt, người này chẳng phải Lục Bắc Kiêu sao?!
