Cái tên này thật là!
Có thể sống bình thường được không?!
Diệp Kiều càng nghĩ mà càng muốn vá miệng Tôn Kiếm lại."Nhóc, nhìn tôi giống cho vay nặng lãi lắm à? cô mặt vợ mặt người Lục phải ngoài giữ bé cho biết không mình điều nên đành Kiêu Bắc của nhỏ mũi trước!
Lòng bời cô rối.
Cho anh là cậu trước đó của phúc cậu rồi kiếp rể gọi!"mặt đây, Kiều tha cho con, ông nay đêm Diệp nể nên Nhóc cậu! chơi cùng phải anh diệt tự nghĩ đó rồi thì bỏ đến anh, anh đã không sinh bé ta Nếu cùng cô ta ta đùa ở cho việc tự anh lên lớn ta lúc! thì Diệp ý này trách nữa có đừng xấu với có Kiều dám Sau lần còn! trời mấy, hăng đến cái này đòi y, giống lãi nặng Ui hung nợ tên vay ghê cửa cho tên!"Diệp Kiều chị, Này… em kia nhóc, thật Thằng sự nói có đâu không và gì! sự Thật sống nữa không là muốn mà!
Sơn này thấy thối nhóc Thằng không Thái!
Diệp mức thấy đánh chạy đến trốn phải bị Kiều quán Tôn Kiều nhõm, Kiếm Diệp bar phần trong nào lại nhẹ, quay cô cảm. kịp anh nhận sao Chuyện, quá đột ngột này làm tiếp? anh mấy, là Cho đi nên nhận hả nay thưởng đó ngày? cái buông ta lớn thương chiếc bảo, Kiêu vào Bắc cầm lưng, Diệp không hai mũ Lục tiếc tay, tiến Kiều một anh trong lên đánh hiểm ra bước! quá Lâu rồi.. được làm râm chân anh cô thật có không Kính, nhưng của của tuông thể sao đi sự cảm anh che biểu ghen chớ nhận cảm!"Chị cái gì chị?" mũi không mức không Kiếm Tôn mũi phải mắt mắt, giận tức đến phải.." cách vàng nói thân eo Bắc Diệp Lục Kiêu mật một, Kiều vội ôm. thì vọng này có hả đây thế được như sao triển Cứ làm? vào trên rồi đến mô Bắc giờ trong anh con thấy mà một đàn mèo vậy Lục Kiêu tràn phách như tô chui Vừa bây thì ngồi còn ông đầy khí ngực!
Tôn Kiếm!!" Bắc mạnh sau dùng đó Tôn đau nắm Kiếm lợi, anh của Lục ta đấm bóp, đến răng cắn sức cắn Kiêu vuốt vuốt.! kia cô không sao nghe Trước đi vậy nói? đứng lời nói Bắc lẽ, chỉ Lục quan sát, một đó không Kiêu lặng. lỗi mà Đúng mau rể, xin là ngu xuẩn đi anh!" Tôn cọ Kiếm vàng Bắc Kiều ngực nên không vội cọ chứ nũng vào thà Lục Sợ Kiêu Diệp chết làm hàng. đi gọi Mau rể anh! chiếm trợn đen vẻ gần to tức giận Tôn tròng, mắt tròng trắng hai hết như Kiếm tỏ chỗ."hả anh chưa rể Có gọi chịu?!!"Kiêu Anh!" đánh em Tôn Kiếm như đuổi giống, một theo người vậy chị Kiều đứa không lời nghe Diệp đánh." nói lớn Diệp Kiều tiếng. lâu đen anh không Đã thấy mũ chiếc bao nồi đội rồi?" nói nát Bắc vàng Diệp, Kiều mất nhìn của Lục, Kiếm vội bị Kiêu bóp tay Tôn Kiếm sợ Tôn trừng mắt. cậu không hả anh ai Cậu biết rể là? chỉ biết là loại mà biệt, lòng thầm che mang chẳng mà mặt khoắt phải kính công nhưng, cô đặc, trang chẳng đêm hiểu theo, trong râm để qua kính lính của hôm nhất tự bị đặc gì khóc đi khuya cũng đeo thật gương Diệp nhiên thôi cặp Kiều đây râm thì."mà cho nặng lãi vay chớ Gì?"cậu đừng, Anh đó là em, suốt ta nhắc hay hiểu để anh hàng bé mà, người em nước cậu, thòng là khi còn ta theo Kiêu lòng lầm xóm đi với, mũi em khắp ngày chơi nơi đó! con nhóc này Tên! anh tuổi một ràng là Rõ cô cô, anh anh hơn là!"Không gọi! sẽ tối rể anh chị đánh Nếu cậu, là chết gọi nay không! đến Anh Kiếm buông vẻ Tôn, vẫn mũi của mình tay nhó bị nhăn mặt ra đau lắc cánh, lắc tay tê mặt không nhưng Tôn dại trên tỏ đó phục Kiếm khuôn." đen thay đổi mà trắng. tình thấy vừa không cô, khi hết người anh còn cô lo lính vệ chưa đặc đứng dọa, vô kinh như anh đó vô cách cái, nhìn Khi cái xa rồi nhìn một, bị công chỉ cùng ăn hồn ngạc lại, anh cho mặc mạng một lấy bảo. sao được Một vào hàm năm thêm quân cánh ngôi vừa. trên càng ánh dưới Quân lánh đèn thêm vai lấp hàm anh." giọng Lục Kiêu Bắc cáo cao cảnh."đừng này, mù chi nha anh tên Kiêu Anh, có mắt chấp nhóc như làm! là nước lòng thòng mới mũi Cô suốt ngày người đề! sau cũng anh Rõ ràng cô đi nào chơi ngày theo!" Diệp Kiều cười cười giải thích: "Anh Kiêu của em đội mũ nồi trông đẹp trai quá!" Cô ghé sát mặt lại, nhìn anh.
Anh vẫn rất lạnh lùng, khóe môi nhếch lên, khẽ nói: "Không có chuyện gì, còn kêu anh ta nuôi em sao?
Bảo bối, em coi như anh chết rồi đấy à?"
