Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Thập Niên 90 Trọng Sinh Trêu Ghẹo Nam Thần

Chương 247:




Tại hiện trường.

Ba tên lưu manh bị đánh nằm rạp trên mặt đất, đau đến mức kêu la rên rỉ, còn hai tên to béo khác thì cắn răng chịu đau.

Lục Bắc Kiêu vừa định làm anh hùng cứu mỹ nhân mà tới nơi đã thấy bảo bối của mình hạ gục hết mấy tên đó, cây côn trên tay cô còn bổ thẳng vào đầu mấy tên còn lại khiến chúng ngã rạp, Diệp Kiều thì có vẻ vẫn ổn, không sao!

Đánh một hồi khiến hồi hôi mồ kê chảy như suối, cô lấy mũ bảo hiểm xuống, vẩy vẩy, mái tóc đuôi ngực phía sau tung bay."Anh, anh Kiêu!"trong Chú, mùi phòng đã Hải hết vậy chưa?" tên là xém kia lưu manh gọi cũng, chút Bốn run chân run theo quỳ."đây Lại! tứ đây cửa của không của hợp dừng ty Xe cô lại, mô phải viện một ở tô công. rất thức có luyện nhiều đã tung mà cô thấy cô thể tập ra chiêu Nhìn! ác Anh là cô đó nhà thật đúng Kiêu! khỏi sát manh hoảng loạn lưu, sở chạy cảnh về tên xịt hướng Mấy."có Không!

Tên các để Kiêu người gọi anh cho sao?" khoanh trước nói tức Kiều tay, giận ngực Diệp. nữa Diệp không dám nhìn Kiều!" bọn nạn, lánh là chính nơi sát chúng cảnh sở Lúc này của. là mấy đám vặt manh vãnh Hiện chỉ lưu này tên." Đường thời áo chào mở, Cánh cửa người nhà tiến lưng ra dài mặc mở cửa một, khom ra lớn."láo hỗn này Tên!" nở Cô nhìn, cười ngào ngọt nụ anh một." vệ quanh vì bảo Xung ngào, này màu Diệp mà lời cái nói thân ra yên Kiều một những ngọt tĩnh. hạ bộ người ro khóc côn thì co đầu trên mặt tên tha, xin người lăn, nằm ôm Năm đất, người đồ lóc che…

Vâng!"cậu Lục, rồi Cậu tới!"Vâng!"là Kiêu đúng Anh có khí phách!"Cút! tất bọn tên mấy đi phía quân hai, giày dùng sau lưng tay đá Bắc, kia cả lên đá đứng Kiêu lưu Lục: "chắp nó, chúng mau manh Mẹ đội! biết gia cô của Hải, chú này cũng Người hợp là tứ quản, viện này." xa đó anh Cô thấy sừng không đứng cách sững!! cúi đầu chứ mà bây thuận nam rồi nhân nghe, lại giờ Vừa khí có chất vậy còn nhu anh lắm lời như sao."là, Là anh Kiêu à… nhận cửa màu bậc hai, đèn ánh thạch bằng đá trước sơn cửa, làm bên Nhờ cánh đỏ cô ra cẩm thang."anh, Kiêu Anh!" đèn Lục Kiêu ra lờ nhất trong Bắc ánh run nói nhận chiếu vào Tên lùn đã đám, ta nhờ hắn mờ run." hỏi Kiều phía Bắc đi về phòng Lục Diệp, cô tay phía nắm vừa theo vừa căn dắt đi anh, một Kiêu sau ở." trầm giọng Anh nói."mùi Đã nữa không rồi gì còn! thấy đều tên thê, thảm thể đánh Có bị được mấy này! lính tin một là rồi, thật một đồn chiêu tại phải không đặc sự có thể Hiện lời là, nữa giết cô tin người chủng!"thương không Có bị? xuống em lớn ví tới chưa đánh, Diệp lực từng cánh à gãy này mắt Bắc tháo, bối của từng đây nhìn dụ: "đó như qua, sau chúng kéo tay một quét chưa đưa, Kiều người đủ, Bảo người còn râm kính của Kiêu Lục! dám là cho không Bọn sợ sợ lưu chuyện sút chạy chạy quần, thảm sẽ bị thun nhưng, hơn dọa dây này cũng manh hại nữa."Mẹ mày, chúng thú đi hết đến sở sát đầu nó cảnh! tã của Bắc vang này hoạt vùng tên Kiêu qua họ Kiêu nghe lúc danh thì ai Bắc bọn Đều, còn đã là này mặc tuổi, rồi chưa chứ người trong động xứ Lục Lục!! cuối kia cùng có bã đám đánh vẫn sao cặn Đến cô bạo thể?" thôi qua tô Bắc nào theo, lùng Kiêu Lục nói lạnh lên bên, dám không cô Kiều Diệp thì xe làm xe, bảo một mô dẹp lên xe. đều vậy cao te không thẳng Diệp này nhìn cho Kiêu, đường lưu lớn một thấy Kiều địch mấy đứng như tên năm bị đánh cô người manh tua Bắc về Lục!" bình hỏi Anh tĩnh.

Chưa tay ta giây người cánh đã gãy bẽ được một của! suốt như thể gây chúng ra sau vậy, này cũng để vậy nào Không bọn này quả đời cứ hậu sẽ sợ!" bên Vừa tai vang gãy xương vừa to liền, lên anh, tên nói nhìn nhất tiếng dứt lời cao!" Bắc có lạnh Kiêu lùng, Lục chút ghét giọng nói bỏ. đến được, không cùng thoát trời Ôi cuối vẫn! họ, phải Đây không là của à nhà…" dưới bộ nên mặc cồm nhanh anh lạnh thấy lùng, từ Mấy đồ lưu chóng bò lên vừa kia liền manh quân đứng lồm tên đất vừa nhân. bị ẩm không Mỗi nỗi vững đứng ê lưng người đều sống đánh đến!" Kiêu nói cuối cùng Lục ra câu Bắc."nay rồi phải, em xe tối, nịnh tới đi Khỏi lên số!

Cậu cứ yên tâm mà ở!" Chú Hải cười nói."À, chú đi đặt một phần vịt nướng, một phần rau trộn đem về, rau trộn mề gà ấy, nói đầu bếp là họ sẽ làm ngay thôi!" Lục Bắc Kiêu vừa đi vừa nói với chú Hải, tay vẫn nắm chặt Diệp Kiều kéo vào trong nhà, cánh cửa gỗ sau lưng bị đóng lại.

Lục Bắc Kiêu lấy cái mũ nồi màu đen mà anh đang đội xuống, treo lên cái giá phía sau, cởi luôn cả áo quân nhân ra treo lên, trong lúc anh cởi áo, Diệp Kiều vô tình thấy được mấy vết thương trên lưng anh!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.