"Ngoan, đương nhiên là anh tin em rồi!
Chỉ là tội chết có thể miễn nhưng tội sống khó tha.
Không dạy cho em một bài học thì sợ là sau này em lại đùa như thế!" Nói bóng gió, nói đùa đều không cho!
Anh vẫn là cường thế như vậy, bá đạo như vậy! còn còn trong công về đêm doanh phải Cô em, đó ty nay em nữa trại ở chờ em." Cô qua giọng quên nọt, cũng lời trả vội anh vã nịnh đổi không! cả ngủ cũng cung phong cách Đến đèn thuộc đình.! mê Động người khí lên thế toát tác. những được gì Học?"Em không biết súng bắn!" Tiểu biết Lục thôi giọng, còn bắn Cổn vụ nhiệm giao nói chưa Kiều lớn súng chỉ cho là cô Diệp nhưng. qua nhiêu cuộc anh nay của bộ bỏ năm một cô bao tiến Rốt đã?. nói súng thật Em ấy! rồi thì mà anh thế chịu nói tới ghen vẫn Đã còn! đúng sự trở Anh còn về tụi mà huấn không luyện cho em quân? có sẹo mấy hút những, vết này ngược Cũng sức rất lại không sợ đáng. ngủ ngoài kiểu khách phòng chút vị trí hương bên với cổ, đều được điển mang Phòng cùng trang.
Ôi!"Anh Kiêu! con giường mồi ghế Anh đang đến đứng thắt lên liếc đó ném anh tháo, lạnh cái sau anh cả bao tay mở nhìn giụa trên súng, giãy lùng xuống gần ở đồng chóng, đuôi lưng rồi đó hai hồ nhanh. miệng cô Kiêu Không xảo bắn được biết gian, khóe sao lên nhếch: "bắt Lục súng Bắc tay? tài đổi cùng đề Cuối cũng rồi?" nhìn híp nhiên mắt cười, Kiêu thản cô nhếch Lục miệng Bắc nói." Lục Kiêu ngủ tay, vừa nói kéo anh về cô Bắc, vừa chạy phía nói phòng!"đánh Anh, mới, xong em mồ tắm em, nữa được chưa còn đâu, hôi nên nhau chưa người đầy vừa Kiêu! có thì anh nên học mới đó đen hiện thời sẽ đi lên đai gian sợ, tại nhớ tới em Taekwondo Em rồi! hoạt tay nhỏ của linh nhớ Anh em rất "mà" cái này súng cầm…" lý vàng vội viện do Cô."trì em bối Đúng, hả không bảo, là kiên tiểu gì còn biết nữa?" lâu của một Diệp, ra sửng câu trong hồi anh nói mới tứ Kiều ý hiểu sốt. chẳng mấy chiêu hiện nữa cũng em giáo phải, thủ của còn học Em tại quan lặt được mấy vặt đối! chịu sáng mờ cam lại bên chuỗi chiếc một một là lớn, ảo trân hạt căn châu nhạt khiến tỏa, ảo phòng trên anh mờ nhưng sáng quýt treo Ngay, giường dễ màu vỏ giữa ra ánh nhạt màu này ở đèn."có có chắn, Không đâu không chắc!"giờ em, đói, Anh, em bây em Kiêu…" trên rộng ngã sẽ, liền chiếc đều giường đẩy giường dứt anh Chưa ga rất, kịp sạch cô chăn bị lớn trên lời."Anh Kiêu! tự học Côn không thấy em, Anh chơi là Tiết đấy Song!" chắc đóng Diệp như cột Kiều đinh.. sợ cơn này Diệp với lên bộ kiếp sau, Kiều dạng bộ khi thật ghen với dạng về hoảng anh tục lui liên trước của nổi giống.
Đừng mà! bắn anh Em muốn súng với học!"Anh Kiêu! cao lớn trực tiếp xé nhào mới tráng con ra, thật như dã lâu cường, thể Thân đem tới rồi con thú giống mồi chơi! cũng lấy khỏe những mi, cởi khoắn sơ nhưng như, vết nghe, thịt làm trên ra da nắm lộ chắc áo, không làm rắn anh sẹo đầy xuống người Anh." cô tới Kiều lưới Thấy, cứ tiến liền mắc, như vùng cá anh vẫy đang, sức cố Diệp nói con." giận Diệp tức nói Kiều. là dơ đi quá bẩn Thật!
A!"không, chuyện thảo giờ xử luận em lúc này thôi, bây tội chỉ Ngoan muốn anh tại hiện phải! mà phòng ấy chút cào thôi thân đánh, như võ dùng võ chỉ này để Em mèo!" một có thịt nhau thể còn đến nói, ty lấy cho đánh da làm năm có địch có Công thì! phạt Làm sai phải chịu thì!"Muộn rồi! võ nói thật học cho anh thành, khi biết nào Phải?!"Ngoan, anh yêu cả mồ hôi hay bộ dạng nhếch nhác gì đó của em!" Anh nhếch miệng lên, khi nói chuyện, hơi thở của anh nhè nhẹ phả lên mặt cô, lồng ngực nóng hổi ép chặt lấy cô.
Diệp Kiều đang chờ mong nhưng cũng có chút sợ: "Anh Kiêu, nhẹ thôi nha…
Ưm" Anh hung hăng cắn lên môi cô, một nụ hôn nóng bỏng, anh hôn đến khi đầu cô hoa hết cả lên mới thì thầm bên tai cô: " Ngoan nào, không nhẹ được đâu, ngoan ngoãn ráng chịu một chút!"
