Đầu tiên, Diệp Trăn Trăn không trúng tuyển đại học J, bà ta trước mặt người nhà mất hết mặt mũi, sao đó lại lừa bọn họ Diệp Trăn Trăn đa tài đa nghệ, đặc biệt là đàn, được trường đại học J đặc tuyển.
Từ mẹ ruột của mình là Tần Lan nói " đứa con hoang", quả thật đã chạm vào điều cấm kỵ của Diệp Trăn Trăn, đột nhiên lúc này cô ta xông lên giơ nang múa mép với mẹ cô ta."Tôi là đứa con hoang!
Đều không phải là công lao của bà sao?! phải cô ấy Không chứ bị phạt?"của công tú chị, sao chứ mà chúa mà nói rồi Tôi chúng giả là làm như ưu ta thế Diệp! xanh bỏ đội theo nhếch ta một, Trăn của Tần cách lập vẻ, lối xa đuổi quần tức mặc đứng la Lan không nhóm xe nhìn tức trốn áo liền lên quân người đó nhìn thì, Diệp nhác bà Trăn lập chạy.
Trăn Thật bị là, lợi chết mất hại sẽ bóp Trăn Diệp!" Tần Trăn với bác Diệp cắn thủ, phản động Lan răng Trăn kích động. không Đó phải Trăn sao là Diệp Trăn? không hãm Bản chôn ở chết không chỗ nên cô, là còn Diệp giả đây khác thân người có , nếu may không chị ta hại không là mình không." tiếng cũng Lan đã động đạp ra nên Tần, bác Trăn kích buông lớn, Lan phải phản Tần chân vào Trăn Diệp bị. gia Tần."đó hoan cho rồi biểu tôi ra con mũ ba năm sinh mà ai tôi như xanh đội lại đưa! ấy Nhớ chị quá! giáo thấy Lục Đến cũng không lùng lạnh đâu quan! của châu dĩ là tôi minh gia Diệp viên vốn!
Tần Lan! dâu hết cực bị Mẹ mày mày mười, khổ ra năm khui mấy! thế sao Mẹ như cô đanh đá mà ta?" như giống đầu Trăn đàn xộn, Diệp tóc chiếc cũng chua Tần bị Trăn, người bóp chanh Lan gàng lộn gọn cổ rạch ba kéo váy."mẹ Mày mày còn, đứa đánh hoang mày con dám?
Đều tôi tại, hại đều tại vậy như bà bà thành! sao ta Mẹ cô? chết hận Tôi bà!
Lúc sự, viên tham luyện về gia học trên quân nhưng huấn đang đường này." não cũng mày cho An khác lo, khổ cô Hân cau Diệp mấy Kiều lắng gái. cũng đuổi làm phải sao Lỡ ấy bị thì chị? từ thể bụng đánh chuyện, Tao hận này không chết nghĩ trong đến mày!"
Trăn bàn, nhỏ mấy này dạ này thấy kế hả Thương An Trăn cũng nhìn, là người người thấy đều nạt Ban Vụ bắt Hân tán nhìn u giọng cảnh bị Diệp Dương cảnh bên thật. con với rồi bắt người Diệp con quá bọn, ly nên Thắng vì Huân Diệp muốn riêng đứa gia họ nạt lại hôn! mẹ cắn này đang nhau Mà còn đôi con. đánh vào hai ban, nhau trên người lao, mẹ Ban mặt ngày con đường không.
Người nữ là phụ ai đó?""Trăn là kì cũng ba thật Trăn Diệp!"ơi Trời!"chủ gái, mẹ làm lớn mẹ a phải cho Mẹ con! đi chết đi Bà!""Diệp Chị rồi đi đâu!""con ta là cô quyền sao phải quý Không nhà?""riêng chị con chị Diệp và chị tại em mình con hoang Diệp ấy hôm, Trăn Diệp nói ta là, là tự cô cô nói nhưng là Trăn sao qua hiện còn? cổ tôi bóp Bà! ngốc hoang cái mày ra sao truyền đứa, Kiều ngu để không con đi mày như cùng, tại gì chuyện nghiệm là thể phải xét có Diệp Cũng ADN?" Tần Lan vừa chạy vào cửa lớn đã khóc ầm lên.
Bà cụ Tần gia ngồi trên ghế thái sư gổ đỏ, tay trái đang lần hạt tràng, tóc bà đã trắng dã, mặc một bộ sườn xám nhạt màu, đừng nhìn cơ thể bà yếu ớt, không khác những bà cụ bình thường là bao, nhưng lại là gia chủ của Tần gia.
Nghe Tần Lan tố cáo, bà cụ Tần gia khí định thần nhàn tiếp tục lần hạt tràng, " Tần Lan, cô là người chết à, không phản kháng tiếng nào đã nghe theo Diệp Thắng Huân?
Cô phải nói với nhà này một tiếng trước chứ!"
Bà cụ Tần gia giọng điệu nghiêm khắc lên, vỗ tay lên ghế, trừng đôi mắt phượng lên.
