Đó thực sự là Lục Bắc Kiêu.
Đã vài năm rồi không gặp, Lục Bắc Kiêu trưởng thành hơn trước rất nhiều, cương quyết, rắn rỏi và rất phong độ.
Căn phòng này, vì có anh tiến vào nên có thêm chút hương vị đàn ông.
Lúc này, anh đi tới trước mặt cô gái, cúi xuống, hai tay ôm lấy khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của cô.
Cái nhìn đó, bao nhiêu người mong muốn. đầu anh từ Máu xuống bắt cổ chảy Long."cô bị làm Ai đứng ấy đây, tay thương mau ra! anh cổ chĩa Mũi ta vào này thẳng dao của đã họng lúc."tới Nhưng, anh đụng cái bã của bối bảo lại mà cặn thứ này."là tôi, Kiêu Kiêu, mạo gia phạm Anh!"muộn anh, lỗi đến thương, không Xin bị có em?" lẽo ta vội cắt Anh anh tiếng, ông sẽ đàn lạnh Long sự rằng người thật trước cổ lên xin mặt chỉ cầu sợ." luyến mắt lời, Trong vẻ cô nói không đều lưu ánh tiếc." xin tiếng lên cũng giúp Lam Chị. đánh quân sử thù để chống này chứ bã phải của được, anh để dụng cặn không Hai tay lại thứ.
Kiêu mà, lờ Bắc Lục Nhưng ta cô phớt. mặt Bắc trước tới sải Long Kiêu Lục bước anh. rằng hãi hai mình xuống chân dòng gặp tưởng địa lẩy ra, ngục Vương chảy run anh, sợ khiến Cảm sắp Diêm máu bẩy Long giác ấm.
Mà này Bắc Lục ta trong Long anh là ở, nổi rõ giới còn lúc kẻ mắt Kiêu chưa ngu mở, ràng anh danh này dốt còn." sợ họa gây chỉ mắng Lam, Chị ta hắn lập át tức." lúc cười gọi tiếng môi bước, nụ Chị Lam, trên lên tới này nở. phách xiêu hồn Anh sợ Long đến tan. này chứ đường theo người Những đi, chưa con mấy nói người nghe Kiêu về từng gia. giác quay cảm thẳng lại giật đang không tỏa anh thấy, thể được nhọn mũi ra hãi Anh tay dao sắc muốn, giật bàn chỉ dần sợ Long của ta nhưng tay, mặt dần chĩa mình vào lan."người anh người anh đừng, không lớn Tôi, non xin là có, mắt trẻ dạ chấp! có cô máu rỉ qua như có tinh như nhưng không tới cắt, tay dài cánh giống một sâu cô, Trên bị thủy vẫn vết sượt tuyết trắng.
Anh Kiêu."A Kiêu!" mới phòng ngạo nhìn đàn ông Anh vào hỏi nghễ người Long thì. nhúng vào bối, anh Vì tay phải bảo bùn! cảm nhăn trong lòng giận, chỉ Diệp kêu cảm, đau mày nói không tức Kiều không, không không thấy thấy.""Anh không, Kiêu chấp đứa đúng nhỏ có hắn mắt, anh đừng là này!" quan khóe hỏi Diệp Kiêu mắt tay Bắc liếc Kiều ánh, mặt người cô dàng, tâm một lượt, khuôn của Lục trong anh mắt dịu ôm hết. cánh như tay vết thấy trên cô lại Thoáng, nhìn trái thương thắt anh tim. người muốn Bắc Nghe giật của phòng trong người mình thấy, điệu giết giọng nữ Lục Kiêu những phụ. phụ nữ sốc thì Đám thấy này cảnh nhìn. người để không thể Lục chứ đến Kiêu Kiều gọi Diệp sao có nữ Bắc này cách phụ ý."ai, Anh là anh?!" Bắc nghiêm để tới hỏi hoàn, chị Kiêu toàn Lục ý nghị không Lam. người Bắc người sát khí ra, quay cả tỏa Kiêu lại Lục. nào Ai độc, biết thế ác cũng ta anh."đừng Long, vô Anh lễ! anh lên, mắt Càng càng máu nhìn ánh màu vằn. lẽ cô, của thật Chẳng sự gái anh là bạn này gái?" găm vừa nói lùng, vừa bàn nói lấy túm cầm anh tay dao của Anh chặt Long lạnh. nói Anh người, quán hãi sợ đám trong xong. cô thiếu nào thật này Lục nhỏ, là vừa là sự chỉ này cô lại anh nhỏ của, rồi gái, ngờ yêu gái với chơi người này Mấy còn nghĩ người đùa."trùm này đảng Ngươi là băng của?" này Diệp lúc mới nói tới bước Kiều."tay thứ, cặn xứng anh bã Anh để không này ra Kiêu cái.
Lục Bắc Kiêu nắm lấy tay anh Long, nâng cao lên ngang má, chém mạnh.
Bốn cô gái sợ hãi vội đưa mắt nhìn đi chỗ khác.
Diệp Kiều lạnh lùng nhìn mặt anh Long, miệng dẩu ra.
Anh Long được thả tay ra, con dao rớt xuống đất, hai chân anh ta mất đi sức lực ngã quỵ xuống, một lát sau mới cảm thấy má mình đau rát.
Mấy tên lưu manh thủ hạ của anh ta nhìn thấy cảnh tượng này thì sững người, quỳ sụp cả xuống.
