Cô nghiêng đầu, hung dữ trừng mắt nhìn anh, dáng vẻ đó thật khiến anh có chút kinh ngạc."Em nghe cô ta nói, cô ta là được anh che chở?
Quan hệ của các người rất thân thiết.
Em cho rằng, ngoại trừ em, anh Kiêu sẽ không để ý tới bất cứ người phụ nữ nào, hóa ra là em tự mình đa tình.
Anh Kiêu, vừa rồi làm trò trước mặt các cô ấy, em là nể mặt anh, không trực tiếp hỏi.
Khải nay, cố luôn giúp trả năm Chu năm Chu anh thù, đã chiếu vẫn, gia đó Huống mấy cũng anh chi." ở 301 kẻ Đánh bệnh nằm, vẫn thành cuộc Khải còn, ngốc viện thực đời sống vật Chu hiện." Lục túc Bắc nói nghiêm Kiêu."
Lam mà, chị này, sẽ anh kiếp nữa chuyện còn không Nhưng ôm."phải nể, có không chị rồi mặt ấy không em Vừa? sự không, Khải rồi Nhưng gặp nhiều mà Chu thật năm." nữ đỏ hồng lớn trước anh rất nói dây, anh với dưa biết mắt, "có Kiều rõ, tiếng ràng kiếp người Diệp Anh này hai với muốn phụ không nói. vậy Hóa như ra là…""Kiêu Bắc Lục!" Bắc tiếng Diệp anh Kiều, chờ vấn lại Kiêu Không lên chất Lục trả lời. em Khải, tốt Thành là với viện cùng, anh thiết đại vô anh Chu tuy nhưng của mà phải thân lại trong Diệp là rằng cùng không và người anh.
Kiều nói trừng mắt nhìn Diệp, "không anh sao, đi Anh nói? em Đừng chạm vào!
Anh quan chị Lam hệ nào thế như với có kia? em có không trách Anh?" ý cảm Vì cô sao, chứ lại cười thấy muốn anh, ghen thấy đắc? cậu là ấy chị Lam chị của ruột Mà." nghiêm túc Anh hỏi."buông ra em Anh! ấy là, nay Đêm chị đúng không. của yêu anh với sự Cũng thương được cảm nhận mình."anh đánh vì Chu bởi thành kẻ người ta bị Khải ngốc mà… tức Hiện giờ rất em giận." vấn anh tiếp tục truy mắt, Cô nheo hai nhìn. anh Khải người mặt vật anh của, của người anh em đánh chị, là cũng người mà bởi anh thực thành tốt Chu mà, không ruột nể bị Đó vì vậy. đương Cô nhớ nhiên. cô vuốt thật gáy Bắc, yêu nghiêng nhàng đưa nhìn bàn nói, tay nhà Kiêu ghen mèo con cười người, giận tức đáng của, "Lục mình nhẹ Dáng nhỏ, em nhẹ vẻ. cũng chị thể em em là anh tốt dù được bảo bối với so không thì Cho!
Thật sự giận tức. không anh Tuyết người Yến cô còn là yêu Cố được ta mà nói!"nhỏ giấm Lọ…" phì nói phì thở Cô. giờ túc, nghiêm em cho lời anh Hiện mong trả. với anh không nói Em đùa. cô miệng nhìn ra cong, con hung Lục của nghiêng lên Nhóc, hóa ghen dữ là, "vẻ Kiêu, Bắc đầu khóe mặt!" túc Kiều nghiêm hỏi Diệp. danh là ấy chị Chị nghệ của Lam.
Kiêu Bắc anh một lên, đầu ngốc sao má Nha trách, "lại lại cái, cười cô Lục hôn em? ý cô để này, là minh tới anh Điều chứng!"Chu em, không có bối Khải Bảo nhớ? đánh chết nghe, người lúc anh Cô đánh ta đồn nhau. chị gái, người phụ Khải có là Kiếp Chu của nào trước biết cô này nữ.
Khải trước, bởi chị cũng Chu Lam, Kiếp ôm vì anh là khóc…" thân của cô Kiêu yêu ôm, hình Lục vào, rồi bế chiều không cô Bắc sợ nhắn nói, đùi nhỏ lên mình người. cơn Kiều ghen Nghe, trong Diệp tán nói lập vậy anh tức tuông lòng tiêu. chị tuyệt, trước Lam cố giờ nghĩ luôn đối tới cậu Chu, chỉ vì nhưng anh em không như bởi, chăm mà anh sóc cũng, ấy Khải từ luôn nên Cho người của chiếu nhà.
Kiêu siết tay cổ cô quanh eo chặt Lục Bắc, chôn cô mặt vào cánh."Bảo bối, còn giận sao?" Lục Bắc Kiêu ôn nhu hỏi, cúi đầu nhìn khuôn mặt nhỏ của cô."Sau này, anh không được lại gần chị Lam nữa.
Nếu chị ấy yêu cầu anh làm gì, em sẽ giúp anh đi làm, anh không được tiếp xúc với chị ấy!" Diệp Kiều bá đạo nói, chỉ sợ chị Lam đó mượn danh nghĩa của Chu Khải có mưu đồ gì với Lục Bắc Kiêu.
