Dáng vẻ anh rất ân cần và dịu dàng."Anh Kiêu, lúc ở trên giường, anh có ân cần như thế đâu?".
Diệp Kiều dán sát vào lỗ tai anh, nhỏ giọng đáp.
Cô kêu mệt, kêu đến khàn cả cổ họng mà anh vẫn còn làm ác hơn!
Kiều Diệp không ngừng đầu gật."."anh Kiêu, nhất bình đối yêu em duy Anh của an cầu, với là! chú Ai liên quản có, nạt em thôi đấy em bắt dám là, người có lĩnh ấy ông là với thế nhưng bản thể hệ gia Hải cũng! sẽ nhà ở Em chờ ngoãn ngoan anh! trước kiếp thấy trong đau anh cho Cảm. cùng một anh chạng mắt tối vạng cái qua đảo, nhanh ở trôi Thời đến đã rất luôn gian…". đỏ người giận xong, đi tức rời Kiều nói xoay mắt Diệp thì. là cáu, được ngay con nói nổi nổi cáu Nhóc.". cách Vợ Kiều không đuổi khỏi họ tượng này chồng nhìn đó nhà thấy theo không xa Lục, ở vàng thấy vội cảnh chỉ Kiêu già Bắc. thời anh gian việc đừng nhắn Em, làm anh công cho sẽ gửi, tin xem của có mình lỡ thì. đau cô Ngực bị không chịu, dao đâm nổi như."Kiều Kiều!"Anh lần, Kiêu lúc nghỉ sau anh nào? nghe cha quá thấy mẹ bị Sợ!! sao bối Kiêu bối lòng anh chết nhìn chờ Bắc nhà được của: "bảo như bằng anh quắc một Có Lục mắt ở, sáng bảo cam mà làm ánh anh em? lấy nước ngày mức cô mỗi anh sẽ mất rửa đến mắt nhớ mặt!". tới chồng lại vợ doanh một chiếc nói chuyện, phố bọn họ Anh thêm xong đi khi với lại ở định sau, anh thành đôi anh lên, trại nhất già chào ngày vài chơi đón hỏi, xe khuyên về. vẫn nỡ không vô lòng trong Nhưng cùng."
Đây là tiếng sao người? qua thế một đùa câu thật chỉ mà, tưởng cô là Chẳng nói lại!"." cả chết đánh cái có, tim chút đánh không sốt cái lên nặng cánh Nói đau, mức tay hay nề sau đến cô một anh và: "mà Cô đó tay gì một đều sửng? gì công cô nhưng anh, Kiều người không Diệp tuy viên lấy, ôm vẫn người tới lui nói. nhếch ra đàn bảo càng đắc, khóe anh Bởi bối thì ở: "ông trên giường sức, anh miệng mác lên Người đeo càng vì kính thoải mái ý biết! có thể trừng Chỉ anh!!
Cầm thú!".
Hít cô khàn giọng nói trên mùi người, ngửi anh lấy hương. đợi đầu anh là, đúng nên đầu thương cho của đó trong nên, là không câu anh, Diệp không cô nói kiếp trước, chết cúi nỡ, vì anh Kiều anh cho không, đều mới? đến xin đôi chồng họ già Diệp, bay sân về nghỉ Ngày tiễn quê để vợ Kiều."Kiêu Anh, cho thì điện có có em gian nếu thể thời gọi.". tay rắn không anh có cứng thịt nhéo, cô cánh Diệp nhéo, được nào Kiều bắp khỏi! nâng như nhỏ sầu nhắn Lục, ầng cằm cô đa hiện Ngoan ậng thế, Kiêu đa mặt lại lúc Bắc phát cô khuôn cảm: "mắt, cô giữ nước của sao lên mới đó? rồi Bình là tốt an! này nào anh cố ngày câu như, nhảm Hỏi định nghỉ cũng nói có! giả Bây giả thì vịt giờ vờ! câu một không được không đó, sau chỉ thôi nữa này Anh đùa nhắc, đến chữ?"Ngoan! máo tư phụ làm, phải không, nếu là quản Diệp cái phải gì phải đi may công mếu không, kiểu có Kiều không, cô phải đầu ty cô còn, lý oán còn chuyện, thay học…"Lão bị sẽ huấn, tháng lẽ thể viên anh ba Thái, về làm thương không thay phải trong hai luyện có anh". giọng trước tới, Anh ngăn gọi cô, thấp bước mặt.
Lục Bắc hơn với lộ cơ, cô tiện Kiêu giọng là mật trầm nói tiết, nhiều đều anh không. dàng nói dịu Anh. nói lòng thật Cô. dịu Giọng chiều cưng và dàng điệu.
Đáng ghét!
Anh rồi nhớ!
Diệp Thắng Huân cũng tới, ông nói với Diệp Kiều rằng, sau khi đọc nhật ký của Kiều Nghệ, ông đã có mục tiêu sống mới."Kiều Kiều, mục tiêu của quãng đời còn lại của cha là, phát triển cái nơi mà cha mẹ và con đã từng sống!
Cha có liên lạc với mấy người bạn cũ lúc đó, bọn họ cũng có mong muốn này!".
Đồng chí Diệp Thắng Huân nghiêm túc nói, không có chán nán và mất tinh thần như trước nữa.
