"Cố Tuyết Yến!
Từ trước đến giờ tôi cũng chưa từng công khai cô chính là con dâu tương lai của tôi!
Tôi cũng chỉ là lén lút mà nói chuyện này với cha mẹ của cô mà thôi!
Lục gia của chúng tôi cũng chưa từng công khai cùng hứa hẹn bất cứ điều gì với cô cả!" Bà Đỗ tức đến không chịu nổi, vỗ xuống bàn một cái, oán giận mà nói. sao kiện Bà, đã rồi bà chúng đồng ý điều tôi quên của với hay nhà đã!"Cố Cô!!" lại kích Tuyết cùng Cố phản mà bác vô động Yến.! thì có chứ Kiều ở Diệp, Anh tốt bên cái cạnh gì? đúng tự là mình cho Cô đừng! giờ Bây cô đống không bực là trút có muốn tức đến đầu, lên tôi đúng? người được, Cố lắm gia các. không của Anh anh cứu sao ty hay mẹ công?!" lý Cố tình ngại Yến với hợp Đỗ, mà nói kiêu này chút e ngại hợp bà Tuyết không ." vẫn bàn của cùng tối nắm, vô chặt mặt luôn, Kiêu tay phải trái anh Diệp, tay chắc lạnh của lùng đi Kiều chắn Bắc lấy Lục nói sắc. nói mà gì dám là Cô, tôi vậy như thì chứ con có dâu?? thật trình, công nữa hay của sao sự lẽ không Chẳng bà mình cần? quê chỉ từ là bất đứa lớn ở quá gia đồ nhà Cô, con nhỏ của dưới quê ta con Cố cũng mùa đã riêng, là nhóc quê lên!"ra vào Lục gia này quả con gia lòng là Cố một không kết rút, việc nên đầu Hóa để, tư gả gái được hiếp uy gả muốn lấy!" cô khoanh ngồi kiêu hơn từ Yến mai, mặt bà mỉa hai vẻ cao, Tuyết nhìn ý xuống tay Đỗ, rời đến trên Đỗ chỗ ta, ngạo vừa ngày trước mặt mà lại đi, bà Cố khỏi ngực trước đắc vừa càng.! mà lại ta vậy mạnh Cô, cũng vậy miệng này bà đến Đỗ ra hiện như phát!"Cố Tuyết Yến!"thật tôi, về Cô sự trước đã từng, chối Cố cô đã từ rất lâu từ! cướp cô Con thứ bé ta với tinh không người người có thể chồng đi thích sánh, so hồ thứ như người ly đi là đem phải ba! phục Bội!!""đức thật tư báo, là đúng thù Công đạo vô!" những Tuyết lời với Cố nói mặc hồng bà chiếc một, biếm ta váy trang, Yến màu điểm châm đả kích hoa cất, dài vừa rũ tiếng quyến Đỗ cười cô vừa." Bắc mà nói Tuyết Diệp lấy ôm, khinh Kiêu Yến với Kiều Lục thường Cố. rõ là nằm nói biết cho cô, Tôi mơ đang đang ràng cô!! chối dâu chỉ con là của chính chính mình không, không nhưng vào, rao mặt tâm nơi mình chết, cô thật từ tôi Ông còn đi quả là tự tương mà cô là xã của sau, đã lai, kết sự gia vả rêu đó Lục khắp mình! đổi lấy để nửa sơn đã đánh giành cuộc cần Không bà đời giang?" tán bàn giọng viên nhỏ Người phóng...… được mức đuối liên ba hợp ta bọn nói lý thể đến yến Cố làm lại, dĩ họ gì Tuyết họ bị luận, có bằng đã nên vốn người không biện lời cô!"phải là, Bà đang Đỗ không đùa nói bà? không Yến thật Cố Tuyết là đúng chết sợ là mà! vào bà bà thì khi họ, sản vậy có thể ta cách Cố Một gia bà để ta gì, bác phản cụ không cô phá bọn dựa thì tư vậy không? địch vô ở khắp Vận lưng cho mẹ ỷ, mình vũ ta có rằng Lý Cứ bản, thân tiền trụ cô sau là nó là cha chống có phía! nó Kiêu đối Dám mẹ Anh với công Lục con Bắc đầu khai! trai với, sẽ hôn tôi tôi căn, nói cô cho, tôi kết là cho giờ Dĩnh không cô Đỗ con Bây biết để bản! hoảng trả có giúp hay bà cuộc giúp, bà có này qua thể nợ khủng ta là vượt lần Cô thể!"Đỗ Bà! của dâu mãi Con, tôi Kiều Diệp mãi là!""Thật trá gian!" Kiều cô quay một liền giẫm Diệp Lúc này phát lại ta."được ngọn của cái có vàng cô cha núi, ta Tôi gì còn có tôi thì?!"
Tuyết tiếng mỉa Cố Bà tức Đỗ chọc, lập lên Yến mai châm. ha Ha…"Cố Tuyết tôi, Yến để với thảo đề cô luận vấn không xứng này!!"Tuyết Yến Cố!"Kiêu Bắc Lục! cùng rồi cũng kịch bắt đầu Cuối hay! sẽ bà của ty khăn ải tôi giúp cho tôi cửa bà Chỉ cưới chúng trai, cần công qua khó vượt của bà con này!" ánh thêm Lục khinh tỏ dao vẻ, mắt thường Bắc một bồi Kiêu.
Cứ như vậy muốn đắc ý thế nào thì đắc ý thế đó!"Cô ấy có thể!" Một giọng nam trầm ổn dịu dàng vang lên, ánh mắt của tất cả mọi người có mặt ở hiện trường, đều tập trung về phía cửa phòng họp, chỉ nhìn thấy một người đàn ông mặc một bộ đồ vest cổ đứng Trung Sơn đang bước tới, bên cạnh ông còn có hai người đàn ông trẻ tuổi mặc đồ vest mang giày da, trông như những tinh anh giới thương nghiệp."Ách."
Vị phóng viên Dương giàu kinh nghiệm nhất đến từ tạp chí Tài Chính và Kinh Tế Miền Nam cũng có mặt ở hiện trường, nhìn thấy người bước đến liền cất tiếng kinh ngạc mà cảm thán!
