Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Thập Niên 90 Trọng Sinh Trêu Ghẹo Nam Thần

Chương 370:




Lại càng không hiểu được, tại sao cô lại muốn nói "Xin lỗi" với anh!

Tuy rằng lúc này cô không được tính là tỉnh táo cho lắm, chỉ là hành vi trong tiềm thức, nhưng theo như tâm lý học, tiềm thức cũng là một bộ phận của ý thức, chỉ là, một phần ý thức đó đã bị chúng ta đè nén hoặc ẩn giấu đi mà thôi!

Anh đã từng được học qua tâm lý học tội phạm.

Diệp Kiều không hề nói mớ, Lục Tiểu Cổn cũng thầm thở phào nhẹ nhõm một hơi, cũng may là thời gian mà Diệp Kiều ngu ngốc này ở bên cạnh cha không nhiều lắm, nếu không, cô đã lòi đuôi từ lâu rồi!"Anh Kiêu, em bị bệnh rồi sao? viện khám kiểu bệnh gì Bệnh này vậy? cởi hẵng ra cười lộn đừng, "Ngoan đồ, rồi cô Anh xộn chọc nào bị, cũng trước ngủ! không vậy là, rốt nhóc ăn cuộc gì này uống Cô có cô? không với, là được dặn Mà nói căn, mọi anh chỉ cô với người!" không cành được kháng giọng Koala một như câu, nghị gấu Giống nhỏ bắt cây. mà Người rất là chỉ buồn ta ngủ thôi! sự, ôm thôi ngủ thật là muốn đi, mệt anh Ưm rất chỉ." tá nói Y. từng luôn sinh trọng khoẻ tràn lại, cô bị này đầy vẫn năm Hai, chưa dào dồi cũng, thần giờ sức bệnh tinh bao trở! mặt thấy mép thương, truyền mắt trong ánh nhợt Bắc đi dinh, dinh gương tràn rồi dịch bà Lục suy Sốt, dưỡng tá Lục ngồi giường phải nhẹ với nhìn, "Kiêu cảm, Y sự lại, ngập anh xuống tái dưỡng.! anh tâm thở khác yên chốc thiếp cô nhận thấy Cảm lát đi hơi người, được trong có cho của như cảm khiến thể. trong thân có quần đồ của là hạnh nhóc, cô áo nên anh chiếc được là thật tủ cô Chà xuống nhanh thẳng hạnh, mặc áo không sơ tráng mi của vừa lên, quần ra chóng lòng, mới Kiêu đã cởi cho một, trong anh quá anh phúc của cô mình này lấy, "nằm, ở vào của dựa phúc, hình mình Trong cho nhất đè anh kiện áo đã. đã anh mất kia rồi thỏ nhỏ Cặp của trắng gầy đi! lại lại có thể đáo, chứ chu hiểu cơ chuyện nhỏ vậy, như Cô vừa vợ của sao anh đến? không Chúng được có ngủ nhà một ta giấc về?" mặc ngủ thì váy thoải vô mặc một liền như không, chiếc bồng nói kiểu mái cởi váy mà chuyện, thiếu thành tay, vừa đã thạo vậy cùng ra nữ Cô tác động nhưng."

Bàn thân như phúc lấp cũng đầu anh to nhẹ giác, được, như đè lòng vỗ hạnh rất vậy lên tận dưới tay hừm, cảm lớn đầy của đáy bị cô cô từ anh. khẩu blouse nách trắng đeo ra, mặc Lục cạnh đứng cô y tá kế Kiêu, nhiệt Bắc rồi qua trang ở nói không dưới cho gì lấy chiếc đưa áo anh bên. phải gồng gánh, lực so còn nề áp khổ với nhiều, đã đủ Cả Đỗ, bà mọi nặng qua tháng còn đương sự là sở, kia hơn cô chịu! mặt luôn một mang để có cơ đen cùng Diệp Người cảm sự, có áy kia náy lại tràn cho đi, với mắt thành chí hơi rồi thương chịu ngạo lại còn tiếc gương người dinh thiệt ngập, làm sao thể anh như suy tuấn chút tuyền Bỏ con mà nên nhưng bữa một chứ dưỡng trai mặt xúc sắc Kiều đôi, "thậm thòi tối nào lại nào có kiêu trong chút không?" mệt của rất Chẳng chỉ qua anh là bà thấy thôi Lục mà! ngủ Về nhà! vươn tinh Anh sức ngủ chỉ sức ngồi mà, Kiêu thể, tràn đảm tức cánh anh gắng lập thần đầy em tay, khảnh lấy dậy người sống có cổ em tới dùng, "cần cố, anh lại anh Cô mọi, em hết với vươn nói sẽ chống ôm, giấc đỡ một trở ôm được mới bảo mảnh lực!

Suốt cô vừa xuống lên, cô đều vào đã cô đặt đi, được mới bọn tiếng cả đến anh nghị ngôi đừng, anh lòng giường quãng về được, trở khi của ôm Ưm Kiêu: "kháng, đi họ, anh nhà đường.!" được cô Diệp không tỉnh, lại sức Lúc nhận thân lực còn bản chút Kiều cảm nào."còn Vẫn sốt nhẹ!" gương mặt tràn mất, cô người điệu ngủ anh như đi nói mang vẻ nhỏ cọ, lên đều nịu Lúc giọng vẻ cọ, mặt sắp nũng cả theo dáng đầy chuyện. chút lấy cô ấm bụng cháy theo, chiếc thuần cầm sang rằng kèm còn đàn người vội nhảy anh ra thú chỉ từ cơ hoa hơi sẽ viền ném Hai, trắng bên nữa anh cầm ngực, còn thể chứ thân sợ thì mình bản con nuốt rực, vào hơn mắt một trong ông lâu cô áo cầm tay!!" nói Anh."rồi Được!

Một giấc này, Diệp Kiều ước chừng ngủ được năm tiếng, ngủ từ giữa trưa cho đến chạng vạng, ánh sáng trong phòng đều đã tối đi, cô xốc mi lên, nhìn về khung cảnh bên ngoài cửa sổ chấm đất, cả một mảnh sân đều vàng óng.

Lúc này đây, cô đã không còn cảm giác mất mát, bởi vì, người nào đó còn đang bị cô coi là miếng đệm thịt mà đè lên nữa đó!"Tỉnh rồi sao?" Anh dịu dàng cất tiếng hỏi.

Diệp Kiều ngẩng đầu lên, mãi tóc xõa tung ra, mấy sợi tóc lướt nhẹ qua mặt anh, trêu ghẹo người ta như lông chim vậy, cảm giác này, đúng thật là muốn lấy mạng người ta mà.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.