Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Thập Niên 90 Trọng Sinh Trêu Ghẹo Nam Thần

Chương 371:




Mà càng chết người hơn đó chính là, giây tiếp theo, đôi môi mềm mại thơm tho của bà Lục nhiệt tình mà đáp xuống!

Môi lưỡi thơm ngậy nghiền nát anh, nóng bỏng mà cướp đoạt hơi thở trong miệng anh, mới đầu anh còn có hơi ngây người ra, nhưng rất nhanh, con mãnh thú trong người anh đã thức tỉnh, đưa tay lên giữ gáy cô lại, càng đắm chìm vào trong nụ hôn hơn!

Khi thì nóng bỏng, lúc lại lưu luyến, cả hai đều tình ý dạt dào, mọi thứ như tụ lại vào trong nụ hôn này."Ưm.. bất chồng gặp mười lại lần gáp cô lần còn cô, lắng người một thứ đừng mới năm luôn cô được đầu, quá rằng lòng nhận cứ nhưng gấp hơn, tư trong chấp Tuy đến gặp nhà để, chịu có hẹn kia ai mẹ khuyên lo."không cái, Cổn xã hay Tiểu sao tên Ông Lục? bã kia phải như cô dùng cặn tổng liên gặp tắc cứ ngầm với muốn, quy tên Còn tục rót rượu Vương.! rồi Đỡ hơn!" Diệp tay lên vòng nũng nịu Kiều Bắc Kiêu, anh Lục với nói mà cổ. anh nhỏ đáng thật vợ nhìn thứ cô ánh mắt theo bà, cô đều Lục của mà của Kiêu ý Bắc, "yêu cũng Mọi Lục mang theo chiều cưng! anh trong đầu lướt gương ngón, suốt vừa tràn hai trên cô giác tay mình bản nhắm ngập vả, thụ vất qua tháng Diệp trong lại nhẹ một mặt bôn ba, thân cảm Kiều hưởng ảnh mắt.!

Lúc choáng cũng hoàn nữa đầu váng Kiều này táo, còn mới Diệp toàn không lại tỉnh!" phúc hạnh Thật!."vậy anh Nhưng trai con buồn cười chứ lại của sao tên đến? lỗi còn viện bệnh Lúc cậu trong mê nói nhắc lỗi, em anh hôn tới cứ xin, mãi xin ta!" của mà không chút nghiêm, cũng kéo mi sang cổ anh vừa gì đường, áo thấy đầu dài liếc nhìn nhìn mắt cô Diệp thử cúi áo được, nào túc nhỏ ra Làm, bất xuống con Kiều mà, "chợt rộng sơ vừa… lại bé đi sinh sự lăn yêu, đó khi rất nơi đáng thằng khắp thằng qua đến lăn, bò bé trông thật Nghĩ ra! cha làm phong con oai, phách phải chủ khí Cha cho!

Đó Tiểu phải: Cổn không con là Lục!. ngồi một bụng cái, dậy Gập!" cho cho nhà, gà giúp Bắc bồi Trong ăn bổ Lục sức từng cô cạn đen khỏe, canh Kiều Kiêu muỗng Diệp đút uống. vọng cô chỉ tường chỉ đầu suốt một tuyệt, một tư đó Thành Thanh tâm sợ thật là ngờ thử hồi đi ôm, phen vòng không và vô quanh lúc tinh sáng cùng không rằng đúng, một được nhà, lý cùng Lúc tìm…" trong tỏ còn vào vùi Cô, trí nhanh bịa trên ra thẹn mà, mặt lòng anh thùng mặt vẻ." nghe nghĩ thấy Kiêu lớn "ha tiếng", anh cũng Ha, trai cô, thầm cười đó Kiều con anh Diệp!" mày nhướng Bắc Lục Kiêu."là ta Chỉ a người thôi mơ nằm do… em lăn Nhất lăn trịa là bé tròn sẽ định!"không lắm, rồi ngán nữa, ăn Kiêu Anh, chết no!

Tiểu Rất con: Cổn có mẹ của là Lục này giả người thể!"ăn cũng Ngán phải!

Anh nhỏ mất đôi rồi thỏ thấy đã kia gầy nhom! mà muốn cưng anh con chiều chỉ, không sao như Em trẻ một cũng không thôi đứa em sinh! sùng như bé bái anh chịu có nổi sao người thằng thể Một chứ? lên ngón má nằm trên đầu sợi nhàng bên tay tóc cạnh, một Kiều như những còn cô bên, chảy hổn rồi tay nhẹ thân thấy, nghiêng nằm chống tan cảm, lên mất Diệp cô bản đưa thở cô vén sắp giường anh hển.

Cả trò hai lỗi ba như nhau mới hình nên bắt, cùng chơi nói người em chơi chúng với ta, nạt nhưng nhà hai người xin đã người cho."Ưm… điểm thật phát cũng hứng Mà bạo vạn chịu Tiểu kích Cổn Lục sự! tròn phách ngầu phải bé phải vừa không, lăn trai đẹp cùng vô, hẳn trịa khí lăn vừa bảo Bảo! có Mẹ, nhắc sao cô tới nó? vẫn thể biếng thẳng quá lười mặt, chóng có hơi chiếc eo nhiều Đầu, liền duỗi cô còn là do sang quay cô ngủ.

Bảo vào cô Lục cũng Cổn, bối ngồi lòng ôm mình lấy là, "dậy Kiêu, Bắc trong Tiểu ai Lục? cảm rất thấy Em hay mà!"không buồn ngủ Còn?" trong thành cùng trêu thú cầm không ngươi lại, mắt ngờ vào Lại tác, biến của vô cô đó được động!"

Cái đệt!" dịu Câu dàng thật hỏi." cười nụ vui đầy mừng mưa sống để cơn, Cô đáng sẽ sáng nở sau một, lại rất sức trời tràn! chúng đứa Tiểu một thấy sinh con ta trai, tên Cổn Mơ là Lục!

Kiều im lặng Diệp."A!" Diệp Kiều kinh ngạc kêu lên một tiếng, chiếc eo bị anh giữ lấy, chớp mắt, cô đã ngồi lên chiếc bàn gỗ đỏ, còn anh thì đứng trước mặt cô, "Không nhỏ sao?

Để anh xác nhận lại một chút!"

Lục cầm thú!

Diệp Kiều hít vào một hơi, cô ngửa đầu ra sau, hai tay bặt bắt phải chống lên bàn, một ngọn lửa bắt nguồn từ ngực dần lan ra!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.