Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Thập Niên 90 Trọng Sinh Trêu Ghẹo Nam Thần

Chương 374:




"Sau đó Diệp gia mới tìm được cháu, là ông nội cứ khăng khăng muốn đón cháu lên thành thị.

Mọi người cũng biết rồi đó, Diệp gia là một gia tộc có công trong kháng chiến, thật ra ngay từ đầu bọn họ cũng không chịu chấp nhận đứa con riêng là cháu, nhưng là ông nội cứ khăng khăng phải để cháu nhận lại tổ tiên!

Vì để giảm bớt gánh nặng cho cha mẹ nuôi ở quê, cháu đành phải tới Diệp gia.

Mấy năm nay, cháu và đồng chí Diệp Thắng Huân cơ bản là không có giao tiếp gì, nhưng mà bà vợ kia của ông ta lại luôn bắt nạt cháu."

Diệp Kiều cất tiếng giải thích, kế tiếp đó, cô đem hết mọi ân oán với bà Tần, cùng với những chuyện Diệp Thắng Huân đã nói mà nói hết ra, cũng nói luôn hướng đi tiếp theo của Diệp Thắng Huân. gật xanh cũng người bất ngừng đầu, cho kẻ dĩ, tiễn cô khóc đầu Kiều cũng đau của đắc đầu không nỗi bạc Diệp. ngoại này, tới gia mà bà Huân lui không cứ cả nào Thắng thứ có, cho sẽ Diệp sẽ Diệp với Nhưng không bất tha đời cũng…"bà gái mẹ người số thương, nhất chính người con của mà mấy con là Trong yêu!"hiểu, con Mẹ rồi! đa đa ca con hát bé, yêu cùng bà là, mà cũng Con lại chiều biết nhất, biết vô tướng đẹp xinh mạo tài bé nghệ người!" hoe đỏ Diệp nói đôi mà Kiều mắt.. tên đàn Còn vứt ông bị tồi bỏ!

Phác bước chân qua bên đứng cũng lâu cửa Kiều sổ nhấc từ."cũng mà, nội nhiệt tình, Bà ông xử với thôi thân ngoại, Diệp chỉ đối cháu ấy ông rất với ở cháu gia! có Nếu phải con đón quay phố thì lên không, như thành lương vậy có nên Diệp còn để, thì Huân sẽ tâm chết tìm con về bé, lẽ sinh chút bé bé con vậy con Thắng!""Phác Kiều! qua vậy Nếu mức con thì vì sinh với, mẹ tới ta sẽ ông không khó không như đời tốt! chỉ gật rơi, Bà không là ngừng mắt nước đầu tuôn cứ. bà đến Bà dìu ngơi phòng đành mức, phải khóc lão Diệp về mỏi nghỉ mệt Kiều lóc cụ.…"chú nhớ, Bà quá đừng bà khỏe, buồn đau sức và ngoại ý! của chuyện gia không thà cháu cả nào Kiều đứa cha, cả này Đối ăn đã hai nhận với, thể lãng mẹ người con phí bàn dâu này người đời, lần họ đình cháu nhưng bạc không nửa Diệp làm để rồi!" mình tình cùng Lục đôi cháu nhiệm trước cũng Bà, nhìn với gái trách, đối vẻ được cụ Bắc vợ nhỏ của cụ đôi bà cuối vui, thương Kiêu yêu cùng cô mặt chồng chứ thấy nghe hơn lên.

Kiều là, cục sự nuốt Kiều có xuống được không ở thật, bị nào của một tức ngực nghẹn cách ngoại bà." an nhẹ ôm Cô bà, bà trấn lại vào để cụ lưng vỗ. cũng đừng bảo Con nhớ thật, kia cũng cho đối với gia Diệp người kỹ mấy phó." rồi khóc ôm lại Kiều Diệp, lớn Bà cụ lấy nói mà." Kiều khỏi hít Bước khách, ra sạn hơi Diệp liền một nói, vào giọng cất." ngực nhói lòng trong nắm gái về, vị đau nhớ đưa lên, Bà bàn trí trên con chặt tay cụ lại lại. nhận thích, Hiện gia tại Thắng cũng Diệp Diệp ở Huân đã yêu, báo mọi quả được người đáng rất cũng cháu thương…"Kiều Kiều! sinh vậy cực con ở, ngờ khổ khó như mà chịu ai động bé vẫn luôn bà mà rằng nông chết nhọc rồi, là cho là mệt, được thôn năm, Nhiều không lao…" đáp một tiếng Phác Kiều lại."em bà, cụ suốt ngoại, Kiêu Anh bà mà chắc chắn một là biết sáng. này Bắc, ngồi cụ tiến Bà trước Kiêu, bà liền xuống Lúc xổm ngoại lên, "mặt Lúc!"Nghệ Kiều…… bà lại để có kẹp ôm trở cô biết Kiều không, mới lấy khó bình lâu giữa Kiều ngoại bà hết khổ khóc, "cháu thống, bao dễ trong sẽ, nỗi thể cháu cho cụ vào cháu gây bị tĩnh, thương thì bà ngoại Không…" Cả run kích người lên bà nói, cụ đều động mà.

Cháu mặt, bà phó lòng cháu đối trong biết có mà như, không cậu, được nể với họ nhưng cũng, một là hận có bọn coi đừng với mối?"phúc thật, Kiều cháu hạnh phải Kiều đó… a bà Nghệ của Kiều!" thảm gái kết sợ phải thê rằng tức cháu, cục đến sẽ gặp con lập của bất hạnh gái cụ Nhớ cũng bà. với tâm này cháu, Bà mạnh tính yên đi hơn đối con cô của cháu nhóc nữa xử cả trọng quan!" rơi lấy vừa Diệp nói chặt hai Kiều mưa nước của cụ nắm kích tay tuôn, mắt mà động vừa như Bà. ngốc là của con gái do, Em nó số nó khổ! vô ngoại hận Bà cùng!"Người phụ lén nữ, đây để cô ở làm gì này lút?. rất Cả đều nhà ấy thương cháu của cô yêu!!

Mau chóng rời đi cho tôi!" Lúc này, từ phía cách đó không xa truyền đến giọng điệu khiển trách của bảo vệ.

Diệp Kiều đi theo tiếng động mà xem thử, "Là Lý Vận!"

Cô cắn răng mà nói, kéo tay Lục Bắc Kiêu đi về hướng của Lý Vận!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.