Dưới bầu trời xanh, bể bơi khổng lồ lấp lánh ánh sáng, người đàn ông cởi trần đứng trong hồ bơi, màu da màu đồng, vết sẹo dày trên cơ ngực đầy đặn và mạnh mẽ, hoang dã, thô kệch.
Ngay ở khoảng cách một mết có thể ngửi thấy mùi nam tính trên người anh ta.
Mặc đồ bơi, với mái tóc ướt nhỏ nước, một nụ cười quyến rũ hiện trên khuôn mặt cô ta, hai mắt nhìn anh ta không ngừng phóng điện dụ dỗ.
Khóe miệng Lục Bắc Kiêu nhếch lên, một đôi mắt đen thẳm nhìn Hà Sơn nằm dưới cây dù trên bờ được mỹ nữ xoa bóp,"Chị dâu, tha mạng, anh Sơn sẽ giết tôi mất!"
Anh nói xong, cơ thể mạnh mẽ đầy cơ bắp xuống nước bơi đi… đi sao lên Anh xem vẫn nên! gặp gì phải ý không thận Có không chuyện?" đem ăn nói, thức Chú mang Hãi cho chim đi."Kiều không, tâm sao tốt Kiều tình? mà Kiều lộ Trong, mày tao kêu lòng vặt Diệp không để có xem mày ra nữa lông!"Có phải với chuyện chú nói gì! lại vườn đầu lên Diệp, đi giẫm tức chân, trong Kiều giận bịch gãi bình điên." nói vẹt này vẹt mỏ lại Chú. này dựng mới xuống, Mà đứng lông Kiều mao lúc vào vừa lúc lên Diệp này xẹp lại!"Lục Tiểu Cổn!"bể cái, Chú quá xe, lu không đụng ha, là nước trúng ha, nên áp do Hãi lực đó rồi không đạp lớn con thận con, sao cẩn…"đến phòng, chủ Anh mới anh Mộc ông ông của ấy! sắp con Diệp này thành nhìn Kiều vẹt tinh. cố chú Hãi gắng, chế Diệp lại kiềm thấy Kiều Nhìn. chảy lu chú Hãi trong, bể đang giận rượu thế vườn rồi đi nhà mà rồi thiếu thì phu, tức sao mà Lúc nhân nhìn đi lán, ông thấy cái làm lênh vào kia."thích kêu xạ loạn Bát ca này!" phản Kiều bác lại Diệp mình chính. nụ duyên hai đến, Kiêu dáng kéo người cửa, Lục một Bắc dây trong phụ áo, người thấy Đi cười nở ngủ đó anh nhìn thì ra phòng, gỏ nữ cửa đứng bị chính mặc phòng…" hốt Cô che hoảng dấu." con bẩm người bóng theo, một dõi bơi Phan Linh trong nói người đôi nước lẩm. đã sớm là cô Lục thấy không Cổn đâu rồi không, không nếu nhỉ không chắc, nói lời phải chắc nghe Tiểu Hãi nói Chú. đất Trời! trong bình là dù tĩnh cách lòng, cô nào chính mình cũng Cho ủi an không được nhưng." sòng híp Bắc nhìn Sơn tối, bài mắt đi, Lục không đồng Kiêu hồ hỏi Hà nay sao?
Tiểu Cổn Lục! cám hiểm của Cha người dỗ trước nữ mắt phụ con đó nguy bị!
Cha nhân là quân!"dâu Chị… thấy không Con có?"thể Không!!
Lục Cổn Tiểu!" Chú đi đến hỏi cười Hãi.!" bà nãy nghe cô bị người ông gì, đối đàn đến ma nghĩ là rồi não, túy được cô cũng ý chuyện của thoại cô trùm ra tự để lúc!"sao không anh nhưng, sợ Cậu ta tôi sợ lại?""phòng Đến ấy anh?" sau mang bối đi tô game Kiều đi bảo Diệp, lên chơi phòng xe mô một tiếng theo, nói đó cởi đi về sau lúc!!"Lục Tiểu Cổn! với chú con Nói quyết giải chú giúp Hãi để!" lồng vẹt này Lúc đột nhiên hai kêu trong chim rỏ ràng lên cực con tiếng kỳ. bà đó chết Cô muốn bắn trùm rất! sinh tưởng hi chứ đổi sẽ không để ấy tin sự sắc nhan lấy Anh?"Tiểu Cổn Lục!"Dường đã nhưng thời mắt thời đều thiếu, dò cẩn đến thận xảy khắc dặn có, ra như cô chuyện gì phỉa Lục để khắc không.!"Cổn này ai, Bát là Lục ca Tiểu?! sinh là không vì Cho vụ được hi được nhiệm nhan cũng dù sắc!"A Mộc, anh Sơn không có ở đây, mau vào đi…"Chiếc lưỡi hồng của Phan Linh nhẹ nhàng liếm môi, dụ dỗ anh."Anh Sơn không có ở đây, tiểu để đây càng không nên vào tránh hiềm nghi, chị dâu, chị nghỉ ngơi sớm!" Lục Bắc Kiêu nói, nắm chặt lấy tay nắm cửa, dùng lực đem cửa phòng đóng lại.
Lục Bắc Kiêu đã quay người đi xuống, lúc này Phan Linh đột nhiên xông ra ôm lấy anh từ phía sau.
