Nghe Diệp Kiều nói muốn đến tỉnh Y du lịch, tất cả mọi người đều không ủng hộ, không giống như kiếp trước, cô chỉ cần nói với ông nội một tiếng là đi.
Hiện tại, Lục, Diệp đều đem Diệp Kiều coi thành gấu trúc- bảo vật quốc gia rồi.
Lúc này ngành du lịch của tỉnh Y không có phát triển bằng hai ba mươi năm sau, rất nhiều phong cảnh và cổ thành vẫn còn bảo tồn vẻ nguyên sơ, không cần bà Đổ nói, đi chổ đó du lịch chẳng khác nào tiêu tiên mua vất vả, trị an ở đó cũng không tốt, khuyên cô đừng đi, muốn đi cũng mang theo mấy người theo bảo vệ.
Ông nội cũng nói cô mang theo cảnh vệ Tiểu Đổng theo, Diệp Kiều đương nhiên là không muốn.
Bọn họ đều không biết cô muốn đi tìm Lục Bắc Kiêu, nếu như bọn họ biết Lục Bắc Kiêu đang nằm vùng ở tỉnh Y, sẽ càng không để cô đi." tay đứng lấy, tiền duỗi túi cho vào dậy quần Cô bò bóp! tiền mẹ nói chết cũng, bị Cổn nhắc nhở Tiểu mà tiếng một Lục đáng túi trộm thấy không. miệng gia ngoài chịu, thiệt cô ra lên cô, "Hoa khóe cô, của đi Nghe nói Kiều Nhụy nhếch chưa bao giờ nương Hoa! nhớ động Kiều Thẩm Vận còn đây thuần du kích với lúc và Diệp đi đến đơn Hi Lý là lịch Xuyên chỉ!… chổ chủ đi Kiều khác với khổ, một thế thì nào cực đi không Hoa khách mà cả rằng như viên đào quê ở địa, là đâu du như ở đến, du nhưng cần Diệp được tuy cô, chịu chứ nào đây nói trình không, đối khổ hiểu rất lịch, Nhụy Đến mà cũng hành chẳng.. lưỡi Diệp tóc áo cột sơ, con trai dài mặc như, lại mi cũng nói mang, gọn Kiều trai nhìn. đi xe máy đến lại Bọn cô Thành, Xuân mua ngồi vé bay huyện Tường Vân đến lửa hai. có một ngày Từ tỉnh phố đến chỉ Y chuyến Xuân thành Y tỉnh J Thành đến mỗi thuộc nơi, bay một. thấy mình tự thiệt chẳng, không Vừa nữa giờ bóp chịu không khác mặt nói tiền vả nào vào.
Chết tiệt! thả họ cảnh, rất cũng sát dụng vào báo, khi đi nhiều Đừng người đó, rồi có cũng ra nữa theo bọn ngày mấy thôi đuổi vô trộm!"thế Sao?"đi tiền, Cô đừng, cô trong đang phía kìa trộm đối gái túi đếm diện ở bọn! phát sữa cô của trả đem quyết Hoa chuyện muốn công Nhụy mấy, và cũng phó đến giao Ai Y cô của được lại quán tâm, xuất và cản tỉnh ty không." xong ra ngoài nói liền Kiều chạy Diệp."Ông nó! xem nữa mà họ Hơn mua, xem% một chị ngọc bán, mua sẽ cái đều là có bên chị, 90 bọn đừng là đường giả, hàng ép mà nhất không tốt!. không vất khu môn trường đại nhiêu mà một, điều Hoa vả kiện như cũng được cô, huyện thế tự trị chất trường ở thầy lạc dưới, chỉ dạy danh có tiếng học các, đủ như vật hậu đổ có huyện dạy sở Nhụy cả cả vậy cực học bao cơ thể có Vân học nước một trung Tường kì!" nhìn Nhụy lục túi phía Hoa cô sau."định của, mình chị tiền phải túi Kiều kỹ gia trông nhất! móc đây cướp túi Trạm, xe có là nữa rất, gần nhiều giật lửa còn! đêm Xuân rất núi một Nhụy ngày thôn ở, đi lửa chuyến một đến, còn Hoa khoảng phải hai của ngồi ba còn, cách Thành một Nhà chuyển xe, lại đích xa mới bộ phải xe trên khách.… nương bị cô đừng có, Hoa đi trộm, tôi lung cô tiền đây, tung rồi Túi đợi ở! học thành Lúc được một hơn Nhụy Hoa lửa phố mới, ngồi J phố đến từ 10 thành J đến nhà đầu ngày đến mình xe. rồi đâu Túi tiền!.
Nhụy cố đối Cho với chiếu rất cô Hoa nên." dò cô người một lại, chập dặn Hai Nhụy Hoa vừa mì ăn. bạc giá cũng đồ trời cả trên Ngay nên, là mua bán nhất không tốt! làm vào nên nhất thành Diệp mình Kiều tự phục người là dựa tích thân bản. tính Bà, tiền chủ!" ở bên cạnh quán mì, một bà cụ da mặt đồi mồi, tay cầm gậy chống lên đất, trong miệng nhai cau, nói về tên trộm lấy túi tiền của cô.
Không có khoa trương như thế chứ?!
Tức giận trong lòng Diệp Kiều không ngui được!
Cô có một tật, đó chính là đồ của cô, trừ khi cô cam tâm tình nguyện cho người khác, nếu không đi trộm hoặc cướp của cô, trong lòng cô sẽ khó chịu đến chết mất, cho dù làm rơi cũng không muốn người khác nhặt được!
