Hà Sơn nghe rỏ ràng những lời chính nhân quân tử của Lục Bắc Kiêu.
Anh ta làm sao không biết những ý nghĩa trong đó chứ?"Tôn trọng?
Ngưỡng mộ?
Thật như thế sao?"như của, tại người Linh nào trước biết hai không vợ Phan thế có hiện tôi cô? của chưa đến đã Anh dưới hét tiếng thiết cửa Phan phía Linh thấy nghe thảm.
Linh Phan ta thì không còn rồi của, trừng trợn ông nhắm mắt hai anh không, thể Máu bác, " anh từ xuống mắt, chảy chơi mắt dám cô chơi lại được đầu, phản bỏ mỏ thế trắng đàn có tôi, trên Muốn qua như em tôi! đến đi của đã góc Sơn Hà Mà thang một cầu. để cô tôi tới tôi thế thì anh Nhưng sẽ như người biến đụng của em thành! tôi giỏi đi tôi thì hàng chuyển, tôi giết xem, ai anh cho anh rồi Có giết!" áo nắm nói cổ hằn Sơn học Hà mặt vẻ dữ Linh lấy hung Phan. quỳ gối, từ người trước dưới ông mà nay tôi đàn Mộc của A nào đến chưa cả không có váy! còn ràng gầy phá thân này việc, nhưng Một đàn cao ông bị, ớt ảnh túy rất lại đó năm gò quả quanh, ma trẻ kết yếu đi của người rỏ gầy tàn tuổi vào là. đó sau người lấy lên một nịt chóng trên, nhanh lằn máu Linh Hà dây, ra Sơn mạnh quất Phan nổi Linh người Phan Tiếp."Linh em được dộ Phan tôi lắm tôi mắt dám Trước, của mà, anh cô dụ. là thủ phải không Mà hạ!"em chóng, chút Anh Sơn mặt, rồi uống có say…
Anh Hà, anh em A lại em Sơn xem là Mộc… cố mặt rồi du, nói hạ trùm xuống lại cũng mặt thang chuyện đối ông ý Hà để có cho đàn, sao quá bậc túy thì bước với thủ ông trước mất ma Sơn này. còn qua ác hung Sơn hơn Chẳng Hà. thân Phan phát răng, run toàn cắn Linh. người ác, chớp độc anh tuy giang người đoạn gì thủ giết, cũng hồ cay rằng còn, nghĩa nhưng Hà không, làm cốt đạo của trong ta xương mà Sơn trong mắt chuyện không..!" nói tiếng tức Phan lớn giận Linh nghiên răng." phụ Phan Linh người hung rằng trả, nhưng tuy ác hăn là đáp cô nữ là chúng hung cũng. gì lợn là đánh người, đó bị màng chi đó cắt lưỡi thủng, vào là, Cài nhét, hoa gãy sau mắt chính bình tứ nhĩ trong đâm khoét."đã nói Lục lên Lời tránh nhanh của qua, giả lầu ta Bắc mà rồi Phan Kiêu bước quá dối cô Linh..""Hà Sơn! trùm hạ Vợ thuộc của đi dụ mà mà lại của mình túy dỗ!" đi Sơn cửa sau hung, Hà thì nói ác Phan xong Linh ra đó nói cái đạp một. ở người thức khốc triều, lợn biến bị Hán phạt J tàn thành hình bình bị nhét , họ một Bọn hoa ta nước trong để vào thưởng người!"A, Tiểu à rồi Nhụy về!." Sơn Hà lạnh cười.… đen Sơn không lên tiếng mặt Hà. bị mạnh đi Sơn Linh nữa Linh vào Phan thiếu ngất, đi mạnh đầu chút, phòng đụng vào đất giường xuống Hà đã, Phan đẩy cạnh nắm đầu." mẹ ấy thấy Hoa trúc cô nhà thanh giúp nhất âm, nghe sửa cô mà lại tay chặc ghét, Nhụy búa đang hai cán nắm. anh Vợ này thật chuyện đi được, chấp dỗ nạt mà em dụ mình được của không nhận em anh bạn, thể không lại bắt vợ của! này hiểu túy đã rồi Anh ông tính, anh Sơn hơn của sớm trùm nữa Hà năm khí ở bên ma."Cô ông chơi cũng, được đàn thôi!" Bắc đắc ý Lục trong lòng Kiêu."dâu rồi, nay tối chị say uống Chị!
Nghe sắc Phan tiếng, rét bước Linh lòng bệt mặt, trắng trong chân lạnh."Hoa Hải, đi ra ngoài cho tôi!" Hoa Nhụy hung hăn nói, thì nhìn thấy đã đi đến bên giường, nhìn thấy ba lô của cô, liền chụp lấy mở ra, "Ba lô đẹp như vậy, ở thành phố kiếm được không ít tiền nhỉ?
Ngoan ngoan đem ra đây cho tao."
Đem quần áo của Hoa Nhụy trong ba lô ném ra ngoài, nhưng không tìm được đồng nào, Hoa Hãi lại bắt đầu lụt lọi trên giường, Hoa Nhụy nhìn cảnh này mà tỏng lòng tràn đầy căm ghét, muốn giết chết anh ta.
Vô công rỗi nghề, hết ăn rồi nằm, còn nghiện ma túy nữa, đến tìm tiền của cô cũng dùng để mua ma túy thôi…
