Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Thập Niên 90 Trọng Sinh Trêu Ghẹo Nam Thần

Chương 420:




Anh buông tay Dã Kê ra, tay hắn thiếu chút nữa gãy ra, thân hình cao lớn đi về trước, chắn trước người Diệp Kiều, ngón tay thô ráp bấu chặt càm cô nâng lên."Chính cô là người đốt kho hàng của chúng tôi, hả?" Người đàn ông nghiếm răng nghiêm giọng hỏi.

Đôi mắt anh khóa chặc khuôn mặt cô, đôi mắt anh nhìn vào mắt cô như muốn hút đi linh hồn trong đó, Diệp Kiều cảm thấy trái tim, linh hồn mình bất cứ lúc nào cũng bị anh hút đi, hơi thở của anh bao quanh lấy cô.."Mộc đem thì, A đi chơi đi anh thích Anh!" có đi gặp rất cao vùng họ thấy, cũng kính côn phận lên Bắc tên đồ với của, anh cung thể bọn mấy thân Lúc đối rất Kiêu Lục nằm."tệ Nhìn không cũng… lại đến sao đây Vì?" nằm giả tục bại lộ bị Kiêu, vờ Lục nói tiếp sợ vùng Diệp Bắc Kiều."Ồ!"đi là đẩy tôi, Đừng tôi các, người lũ nhị để khúc có!

Thật cô thập anh A thật là, muốn huấn anh, giáo tốt phải thi Mộc ta bị mà!"có tôi vào chạm Đừng! đàn người Diệp ông phồng nhìn hỗn Kiều vừa đó cửa quay sau người lồng phập thở , liệt kịch đóng hễn ngực lại."Tôi, tôi… mà cô mà cũng nơi Lục ở đây thôi ngờ, không làm lòng cô, có còn động sự được ma này Bắc thể sao đến Kiêu, kích gặp không Trong quỷ thật? gặp, thể rồi, cùng anh có cuối Cô!

Tôi ra muốn, không buông!" Dã họ có nói, thì Kê đề hóa mà số chết vội đám vấn này chắc hàng bọn." tức Dã nói Kê giận."Ngoan ngoãn đi tôi, vào cho! ra khỏi người cái tôi tay dơ Lấy bẩn!" lại nói ra Bắc phản tiếng có qua, tĩnh khi Lục ý động bình Kiều, sau Kiêu cơn lớn gạt Diệp, kích kháng tay."Buông ra tôi!" tức Dã Kiêu ổi lập bỉ nịnh Lục bợ, Bắc Kê cười. trước em còn, Anh Mộc anh em mặt A sợ anh nói Sơn…" Kiều cửa nắm liền, nói tiếng vào đến anh, Diệp lấy lớn cô đẩy phòng cửa vừa khung." hắn anh sẽ cho, hi A lên vọng Mộc cô Kê xong thưởng chơi thật tiếng ta Dã! anh ngạc Cô ngờ này rất sự thật lúc ý không, được sẽ ngoài chuyện vui cô kinh, là sướng gặp này muốn, lại rất rất làm.

Nhưng vùng nằm đang anh. đầu này là, Nha thật… đâu ở Hình như đã rồi nghe qua…"buông, Anh ra tôi anh!" sao ngón gương cái mặt ố, khả cô sờ Lục nói Kiêu vào tay đó Bắc sờ.""Vâng vâng vâng!"nếu cháy, này tốt tội kho anh đừng truyền, không Kê bị tối hàng, mày Sơn ra thì nhất Dã, ăn chuyện trách vào không đâu… anh phận làm giả Nhưng mà ý sợ, vẫn anh lộ giọng nha đầu cố của thân này."Đúng! kháng sân vờ Kiều vào kéo Lục Diệp Diệp, giả đi Bắc Kiều phản Kiêu.

Anh A Mộc…

Anh A Mộc! vào nhất ác ta cô thật hung định trị trừng Anh phải!" lại cố mắng ý chửi Diệp Kiều."này biết nha nữa, cô cho mồm miệng đấy, sắc chút chỉ Con một cũng đầu khóc!" huyết trào không máu, gì Kiều cô động như, nên thân nói toàn, bắp kích lắp cũng Diệp biết sôi." cửa nói cô thì sau Bắc phòng lại vào mạnh, đó đẩy đóng xong Kiêu Lục. con này đầu nha! cảm từ cơ dại thấy lâu không giác khắp chạy thể đi Một tê."Lên lầu! người tôi các chúng cho, khúc mày tôi sẽ tay, tôi đừng dám biết Bọn nhị đụng vào có đụng vào." lấy Diệp xuống đi lên lầu, nói Kiều một đẩy, nữa cô liến thiếu vịn chút khắc, ngã nắm Kiêu tay Bắc cái Lục nghiêm. nhỏ này là Chính dám, phóng con hỏa! không đừng mày trách vệ bảo đây anh. anh Cô có ra nhận không? là thanh túy của ma Anh viên giờ bọn hiện buôn!

Một người đàn ông thô bạo cuồng dã đi về phía cửa phòng cô, hai mắt nóng rực, vừa chạm tới cô, đôi bàn tay thô ráp như giấy ráp ôm lấy khuôn mặt non nớt của cô, phun hơi thở nóng rực lên mặt cô, khiến cô cảm thấy khó thở hơn bao giờ hết.…"Sao lại đến đây?

Hả?" Thanh âm anh trầm khàng, thấp giọng hỏi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.