Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Thập Niên 90 Trọng Sinh Trêu Ghẹo Nam Thần

Chương 546:




Muốn sinh một em bé?

Đưa mắt nhìn xung quanh căn phòng tân hôn đỏ tươi, Lục Bắc Kiêu ngây người mà nhìn cô vợ nhỏ của anh đem những thứ mới vừa mua không lâu vứt: hết: vào thùng rác, cô còn mở ngăn kéo ra, vứt hết đống đồ tích trữ ở trong đi!

Anh quay sang nắm lấy bàn tay cô, để cô ngả vào lòng mình."Bảo bối, lúc trước em còn sợ mang thai mà, sao bây giờ lại nôn nóng muốn sinh một đứa chứ?

Bảo bối của anh vẫn còn là sinh viên năm ba đó, em tính bỏ học sao? sống còn nữa đó cuộc với tận người Anh muốn em hai hưởng! chiếc bị Hai mà vậy nhau giường thân mẽ, dưới chú mạnh ngã dâu lại cô xuống người rể cùng đè cưới! cũng đếm năm chỉ tay ngày trên ngón ra cả được đầu dành Số một!! này ngốc Đồ! cụ là đè chuyện lại Tuy mình cảm, cùng con sướng thế là rằng sao, bản nhỏ, sung sinh anh thân giác bị như vô ngã có mà nhưng một vợ công? thấy treo mặc đàn hầu anh vắt trên mới cởi áo mép xanh ông, từng đen ngồi màu rộng một vẻo cùng cây của Da lộ cô cà áo cảm đậy cổ, yết bên mặt lá, gợi đội chiếc bỏ ngoài mi ra không cũng chiếc, anh ở nhịn lưng chút áo bên được sơ nhìn mở giường quần vạt trắng nõn dần trẻo, nà trước mà thịt người dâu động dần quân cũng thắt dần kia cổ."Kiêu Bắc Lục!"không không thể Anh muốn! đang Anh túc nghiêm sao? nói vậy, càng Bảo em muốn như trai không con có anh bối!.!" thể Lục Khí nói được thế, chắn thua quan không chắc giao." với ở cạnh ba, Cổn năm bên Tiểu có cô cũng may Lục nay Suốt là…! này mà Sao Kiều vô Tiểu chuyện ghét nghe còn Lục bá đau, anh của thương bỏ sinh Diệp đạo lòng Cổn không, bị được giấm Cổn Cổn, ra lại làm ra Tiểu tuông bự đã chưa hũ đáng cùng sự ghen! giờ thai cũng mà có thể em Bây đi mang học!" môi mà cô chặn dâu, mới lời anh mới mạnh liền cất Anh vừa lại mẽ! không có thì nói sống, thể như người cuộc rồi cứ là Anh sống hai ta con chúng vậy…!"Thích phải hết, con trước cần sinh không thì làm nhưng!…" giành nữa đâu chỉ nói anh mà kiên tuổi trì, có mới tranh cũng Sĩ cùng sinh cũng anh với thương quan con vô cô, không nó, hơn rồi thèm 21 để tình Lục!….""trước Lúc tại đâu làm có vì cưới là đám!… con em ở với trai muốn Em có!."trai Nhất sinh con định phải! trông gối tay vừa đùi lại đưa, cô nâng của như vẻ làm giận quỳ Diệp mặt dỗi anh, dáng anh Kiều nũng vừa tuấn đôi tú trên gương lên."Phải!"có Muốn bên trai ở em con……" bé đạo nói sợ đau Tiểu, Kiều thằng mà sẽ thấy Lục Diệp, lòng bá Cổn nghe cô.…" nói trì Ưm mà Anh vẫn, "kiên!…" vô sĩ lại quan trong lè rồi như, còn bị Lục sủng giác cùng, của chịu lòng điệu cảm thất có khó chua Giọng!!…

Kiêu eo cảm Bắc đôi mại của tốt thả cô mềm vô cùng tay thon, vòng chất liệu lên, lấy đưa xúc ôm Lục. còn ra bé tranh lại giành, đang sĩ thằng mà chưa quan Con đời rồi thương với trai tình vậy Lục!. rũ đẹp quyến Sắc! con sinh để em sao, sinh Còn một với sủng về, là tranh chuyện nó anh nhỏ thêm đứa?…. gì ghét nào người anh cha có như đáng vậy Làm!" sẽ của cảm vô chia anh kia một rồi tượng nghĩ bớt con chỉ tên Lục cảm thể tưởng trong, xã đã sau của dáng việc đứa bà hình tương tình thấy chút ra cần cho không bọn cùng tới lai, hẫng nhóc Bắc con này Kiêu vậy được thì họ hụt!" bên anh tức trông lên giận với, anh giường người cùng đối, Kiều Diệp xuống cô mép, vô chất đứng khỏi trèo đứng.…" cùng chuyển đầu về Cô vô thắt, tay của đôi hướng mà phía, anh động bắt nói khí lưng phách.…"nữa sinh hai năm Đợi rồi! nhỏ gỡ nốt tháo bàn kia, cô tuyết rực Sườn đỏ anh chu mạnh lập nút tức người trên thị hướng da người theo xem làn như bên, giác của xéo xám nắm dáng ruồi lòng hình trắng, thắt hai bật vào xông màu ruồi đã, đánh anh sa chặt tay ra vào, lộ để sau khi ngực, mà nhào, may muốn lên cùng trái nốt đỏ lên nhưng lại trước nổi lửa!!… thắt khẽ tay cùng sườn hoạt chói nhàng bộ trượt trong màu xoăn theo cổ, đỏ mà ảnh con xám mái nhẹ đứng miết có, một áo với uốn dâu sơn, lại hình hơi linh loạn ngón khác ra, ngà tán tay hình anh nút gợi trên dừng vòng, ngón tay mắt eo cô, rực tháo bướm mới Trước theo tóc là xuống dần đỏ ngọc ngón cảm……"Bảo bối, em là đang cậy mạnh hiếp yếu a………" Chỉ trong chốc lát, giáo quan Lục đã biến thành tù binh của bà Lục!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.