Vừa mới kết hôn, ngày thứ ba sau cưới đã đi, lại hơn một tháng không gặp, làm sao mà không nhớ?
Lục Bắc Kiêu nhớ cô đến phát điên, chỉ vừa nghĩ đến mục đích cô đến tìm anh thôi là lòng anh đã chua xót!
Diệp Kiều nhìn chằm chằm anh bằng đôi mắt to mọng nước: "Em không phải thổ phỉ, em là địa chủ, em tới thu tiền thuê!
Trồng trên đất của em còn không chịu nộp tô thuế à?". giận Anh đi, đấy không sẽ em!"ra Tránh!"gì thế Làm?""Diệp Kiều Kiều! đau!". giận lại, anh Ông xã à tức? còn vịu Lục bận ẻ tỏ việc quan công Sĩ v!". sinh nhật kia đấy em Ngày là của!! tay Bàn to của oán ôm mặt răng lấy xoan khuôn cô hận, nhào trái mẽ của, cắn anh mạnh nói nặn. áo và đã, Vừa phòng nón Bắc ôm xé xuống lấy, cô quần vào của Kiêu lấy lính Lục cô."một nói, nghỉ hôm ngày nay cho Cha ngày anh! nữa bừa, Hơn chồng em việc nhiều bộn!
Cô khích tướng.! chồng của cảm đến nhắc có nhận không cân em? mập mờ nói Cô. chứa mặt liệt, mãnh sự cô, kệ yêu đựng, hôn Anh ôm vừa phạt trừng ý thương vừa mang mặc!"."."đây được lừa thể bị Ông không em! trắng mắt là Nghị anh ý, Diệp trừng, thầm chú nghĩ đến Hứa Kiều quả anh nhiên. cách nhất đặt xa hoa và doanh quân khu chính khách Bên quân là Diệp, Kiều nhân căn phần không vào xa nhà nhà trại đó ra là, cạnh của nhiều người nhân quân của phòng.
Diệp đặt Thỉnh nghe ra đập lúc nhà phòng Em thoảng giẫm bên buông, tim đi đã hổn ngoài đó, mặt ta khách tiếng như đến Kiều lên: "chúng sấm thở đất đã ở da sẽ, rồi hển ở cô giày…!! phải công Kiều mày, cũng trừng: "này anh thành Diệp nhíu sao Dù thì lần! say mất thai Diệp bỏ đây, theo những nhớ chuyện gạt nhớ Hai Kiều, mang nỗi hôn nhớ nhau, cô của càng ngày anh, Cổn cũng khi anh đắm Tiểu Lục, biến người hơn mang qua sau trước!" ngày anh kia nhật sinh nhiên Đương cô nhớ là!
Nhanh lên! chết nhỉ giết anh thế muốn Sao em lại?! hôn nhịn mà không, liệt sau răng cắn Anh mãnh cô đó nói được cũng nữa!"rồi đặt cũng Phòng xong! không đi "cười" Diệp gì, Kiều cái: "Gấp em phụt, một bật tiếng tối nay!"!!
Rốt anh không cuộc đi có?". đầu cửa mặc quân hôn anh bị trang trên nghiêm ra, trên Ban một động, chỉnh có ván chút đã chỉ là lỗ phát, chốc đè nữa lát cửa mà thô sau còn, ván cô hơn cô bên nhân tới ấn quân thì ngoài tiếng lui mà!"Ưm…"."chủ của trại địa gan nhỏ nhỉ, em Thu đến doanh tiền mà tận không lá!
Anh phóng nói rất, là lạnh vẻ gương, mặt khoáng xót tỏ chua lùng! thoảng người thỉnh đi mắt những văn hâm, nhận được Hai phong nhà ánh trong mộ dãy!" hai mặt lấy, kiễng ôm lên anh, Cô hỏi bước chân khuôn, tới cười.
Bắc Kiêu Lục!".
Hửm? lại Diệp cau Kiều lùi bước, mày hai nói. vấn phu đi nhân là Lục vào thẳng đề thật đúng đấy… xót dưới như của, Anh nói mút môi cắn sưng đến hoa chua đỏ cô cánh."Lục gì tô, muốn nộp phu, Làm thuế nhân à anh!! mặt Hứa buông Anh bảng nghiêm cầm trắng nói đánh, mặt Nghị sau trước cái, tới rồi đi cô một ra ngôi bút sao "xong tên". tuy lắm lạnh Lục lòng sĩ quan không là, hửng hí đẹp ai Kiều khen lùng mặt, trong Không Diệp xinh nhưng ngoài.!
Lục việc cô Kiêu xoay khỏi, ra lại tay phòng, đội ném Bắc, gì cổ rồi bút nón cái làm không lính lôi nói vào một người."làm Anh đi! xì túc ngón nhẹ vừa mặt hận về cô, tú nhàng nghiêm gương vừa của, hàm xù Anh màng vỗ răng tay mặt yêu mịn tuấn khuôn mà nghiến.".
Anh không rảnh tức giận với em, tốc chiến tốc thắng!
Sớm giao nộp sớm xong việc!
Khỏi con mẹ nó suốt ngày bị em nhớ nhung như công cụ!".
Sĩ quan Lục ương bướng nói, rõ ràng tức giận mà còn nói không có!
