"Lục chảnh chọe" nói xong, hai bàn tay đã khoác lên eo cô, định cởi bỏ!
Hai tay cô vội vã nắm lấy cổ tay anh ngăn cản: "Em đâu có xem anh là công cụ, đừng nóng giận, chúng ta ăn cơm trước có được không?!
Em dậy rất sớm, làm cho anh mấy món ăn!
Đều là món anh thích ăn đấy!". giám em phải sáng Buổi, làm đi rồi mai khảo sớm về chiều anh!"Lưu manh! à đến mang ý lại anh tốt ngược nấu viên, cho đạn đường thành bọc Cô ăn có lại!""đạn chiêu tất phải dùng Lục viên phu bọc nhân đường hà? lớn xa ghế lên salon Người chua mở điều, kênh nói đến, cao đàn ngồi chuyển từ sự khiển ông lấy, cầm trên quân xót tivi. đi sau lột, phòng nên chủ tới, mang điền rửa rồi ấm cô bị hộp nộp khi, địa tìm tô anh rửa xong, sạch cô tá ngủ đến chén Ăn cơm thuế giữ anh bóc! giận người thương ở Bình anh xuống thường vẫn bếp, thì với cô dù nhưng đều giờ là, bây thương nên tức cho mà nhà vợ. nói ngọt Cô. nhỏ một ấm không trắng, hộp cả vali này mắt, lấy hoa Diệp lý Kiều hành phòng anh trong bếp phòng trong, từ giữ ý có ra xa trợn đến để căn. tốt dạ bị thành lang Lòng thú lòng xem!"Biết ăn thế đạn mà viên vẫn bọc đường à là ngon? làm lấy tự hâm sau phòng Diệp tay dỗi tay, "xẻng đi đang" Kiều dưới, cô tới anh bếp phía nổi lớp đi nóng đồ Lục vào cái, ăn sơ mi, của mình giành bắp cô, áo trong anh cuồn tay cuộn rửa, trong lên giận! rất nhớ ta anh Người…"Sắp anh mặc thế, vào à đông rồi lạnh không?! mắt Diệp Kiều anh trắng trợn.
Anh trầm cô giọng buông, ra nhìn lỏng, cúi cũng nói tay đầu.". không mặt lấy cũng vội người sau trên đủ lưng, ôm hít Cô eo mãi, cái ông ngửi mùi vào đằng anh anh vùi ngửi, lấy mùi từ vàng đàn này anh hương!! cô cô chứ ăn biết, vì Sao của khẩu mới lại bởi vậy tốt anh nên như nấu vị không đồ!".! trang cô tâm cái khoác mặc cởi, Anh trên người lên, mi quan móc một khỏi áo ra hỏi không, quân áo chỉ áo móc sơ. óng đến đỏ Kiều cũng, món ra buông vi, kho anh đang trấn cơm hâm trong tàu an tiếp bàn, thịt Diệp anh khác sóng đĩa, bưng tục ra lấy ăn hâm lò cô mang không.!
Mau thuế nhận đi tô! ta người để ăn Có cơm cho không? nhiên bước thì lưng anh thế phu Lục vàng tay áo ra Lục vào hờ thấy Kiều rụt giấu, hững nút cái nhân sơ Diệp cởi nhiên mi sợ vội: "Kiêu mức rè, đột đến đột gì sau Bắc thì? kiêu ngạo đồ Cái này!
Chỉ ngồi đã lát, bàn người chốc trước sau ăn hai."lấy xót ăn" thức đĩa sắp, xếp Lục giận nói dỗi qua chua. nói xa Kiều Diệp sâu. là thật ngạo cái tên của Kiều vẻ nhìn kiêu buồn, Diệp tức sự vừa dáng vừa này cười! nhà một Có có quê rất có khác kế, vùng người ở quan nhà, sĩ giác thăm rất có chỗ còn về đến gia tính, số ở năm thiết nếu người, thì có đình không cảm quanh.
Cái phát rất đồ âm ra ăn lớn xào xẻng thanh."vào nói em anh sẽ sai sự động đây, em ngày này lời thì cảm qua Nếu đấy mấy thật! dỗ lời ý của thành đều khác cô anh những ngọt dụng trong ngon giờ biến dỗ rồi Bây mắt! giận đang Anh!"nhân ma phu" Lục chảnh Không thì ranh nhân diện Lục no: "Lục gì nhìn đối chọe cho phu có gieo "cho làm" trồng ở ăn sức? giữ bếp Cô ấm hộp vào cầm đi phòng.!"xã Ông thật tốt!!". vô lại nào nói cùng vẫn, mặt nhưng lạnh không, vẻ ăn ngon Anh lời lùng mà."chết của cơ Lục quan sống đến cụ công à nhân tâm còn phu!". lượng mầm sợ tôi phải ảnh bị, mống hưởng chất không đông làm đến lạnh Có?".!!"!". đến Lục Kiêu gì Bắc cho mà nấy được cầu tôi "trước từ nay em" đều!".
Vừa dứt lời anh đã thấy cô đột nhiên nhào tới, sau đó, trên cổ anh có thêm một đồ vật mềm mại ấm áp."Không được ghét bỏ!".
Diệp Kiều ra lệnh, xoay lưng lại, chiếc khăn quàng cổ được đan quá tệ, chính cô còn cảm thấy không nỡ nhìn!
