Bỉ ngạn hoa, thấy hoa không thấy lá, thấy lá không thấy hoa, hoa lá đời đời không gặp, đường xuống Hoàng Tuyền, có dòng sông gọi là dòng Vong Xuyên, trên sông có cầu gọi là cầu Nại Hà, bên cầu Nại Hà có người phụ nữ tên Mạnh Bà, trên tay cầm bát canh gọi là canh Mạnh Bà.
Canh Mạnh Bà còn được gọi là canh quên tình, một khi uống vào sẽ quên đi hết tất cả mọi chuyện, nhưng có một số người không muốn uống nó vì nhiều lí do khác nhau, Mạnh Bà không còn cách nào khác ngoài việc đồng ý với họ, nhưng trên người này sẽ có một dấu ấn để đánh dấu đó chính là nốt ruồi chu sa trước ngực.
Người như thế phải nhảy vào dòng Vong Xuyên chịu tra tấn của lửa thêu đốt và nước lạnh như băng một ngàn năm mới được luân hồi, sau khi đầu thai sẽ được mang theo kí ức của kiếp trước với nốt ruồi chu sa để đi tìm người thương của kiếp trước.
Trong phòng yên tĩnh chỉ nghe thấy tiếng hít thở, Diệp Kiều nhìn thấy anh bất động ngẩn người nhìn chăm chú nốt chu sa trước ngực cô, cô không nhịn được nhớ đến truyền thuyết đọc ở trên mạng, cô cũng nhớ lúc trước trên đường xuống Hoàng Tuyền, cô không uống canh Mạnh Bà, nhảy vào dòng Vong Xuyên, nhưng lại không nhớ những thống khổ khi nhảy vào trong đó.
Thực ra nốt ruồi này kiếp trước cũng có nhưng không có lớn đến như thế."anh Kiêu, Anh… vò Kiêu phiền Bắc não thôi lại tóc đầu bứt Lục không!. vào đâu không được khuôn cô ấy của biết anh giấu này biết mặt Nếu. anh ấy mao đầu Đây của sao sự thực là!" tục rút anh thô dường xuống bên tai, đó gương xấu lời nói như anh nhắm hai, lại thấy hổ trầm sau Diệp nghe, mặt thân toàn đang Kiều co mắt." lấy vô anh nhưng duỗi vải thức, bị Lớp tay xuống lần này ren của hơi sao, bắt kịp lại anh độ kéo động của cô thật hít một tác Kiều Diệp che sâu tốc.."có, gì không Không! rời không tĩnh hồn khỏi xuống lại, giường vệ phòng nói đi vào lập cả nơi bình Anh, anh vía, sinh cũng tức cuối làm gì liên mất cùng. mới đẹp được chữ rõ "Thế.
Kiều lại không nhịn nằm, cười giường tiếng rồi trên nhịn, được Diệp ra." của thật dáng cười nhớ cô Diệp, cười của buồn như muốn thế đó hăng Kiều trang diện, ở lúc nào bộ anh trắng phương đến hung rất giấy, nhìn sự mà cái Trước anh nãy." mặt lại hung, Anh hỏi dạ hăng đen chột... ừ cô gì giả ra xảy không, Lúc gì có không, nhìn chuyện chuyện từ hết nhà ra vệ xảy, sinh, chính vờ hung như trong có hăng ra là." lúc đang câu Diệp lang nghe Đang truyền kiếp thuyết nói Kiều, cảm chỉ trước một như vì sắc tên động thế..."Kiêu Anh? này một Cho ngữ bạo nên thêm người tăng thô đàn bổ ông… anh thu nụ cười mất anh lại giết, sửa biết quần dậy lại vội Nếu, cười cô anh ấy chắc ấy, sẽ cô chỉnh cô ngồi áo ấy.. giây hai ba giây giây Một… cắt tóc đồng duỗi mới bộ cái anh mặt, vuốt ra đặc đầu, vừa Diệp tay và cộng, dài ngắn Kiều ngắc ve khuôn biệt cứng gai phục góc… như như nốt cái tới nhớ đang Kiếp trước nhìn chu cũng, sa giống gì thế anh ngẩn người. nhà Cửa ra mạnh vệ giật sinh bị anh.
Làn bên tuyết đỏ sa, đỏ tinh như nốt cảm chu khiết gợi trên, phối ngực màu trắng dẫn trắng hấp rủ, máu lên, quyến trái, màu da. gì tuổi ra chắc này mới, vừa thuần chuyện, đơn không Nha xảy còn đầu đâu 18 biết." Diệp Kiều. minh cũng nếu cái biết Cô không, gì ở, chứng cứ lại nhất bất không anh đó giá dù nay gì tối là nào lại tốt."tiệt Chết… cũng lẽ Chẳng anh…" thế là nào. là phải chắc Anh không…
Ôi… mà giây lại Thế một! cười Diệp Kiều lại lên không được tự nhịn." là hô chỉ lời hấp nề Trả nặng tiếng anh. rửa Sau sạch trong tẩy khi, đứng mình chính Lục Kiêu Bắc nhà sinh an ủi sẽ vệ! phút Một hai phút…"… biết ấy Cô!"lại đến Sao vậy đẹp!"đầu thế, em gì Nha cười? rực như cô Anh thế hàng đôi đang đốt, tư mắt lửa muốn cô giữ trong đầu thêu.
Cô ấy thế mà lại biết!"Cười cái gì mà cười?" Anh ép cô vào chân tường hung hăng hỏi.
Nhìn thấy bộ dạng anh như muốn giết người, Diệp Kiều vội giơ tay lên đầu hàng, " ơ ơ ơ, Anh Kiêu tha mạng, anh Kiêu uy vũ, người ta nhớ đến liền muốn cười thôi!"
