Cổn gia: Diệp Kiều, chúc mừng năm mới!
Không cho người tham ô tiền mừng tuổi của con!""Lục Tiểu Cổn, con ở đâu?!
Có phải con còn chưa đi không? ra ở chỉ đó vời này trong tế hơn giây đã gì điều Lục anh, quan tuyệt đầu sĩ Nhưng mạn nghĩ mấy bào lãng. nhìn lính lưng, biên sống lạnh thôi phòng Chỉ thấy những đã người!"Tiểu Lục! đến dựng muốn đó nào nơi Nghĩ thôi là ngóng lóng!" phủi làm dậy mấy Ngốc thấy khác người bị cười tai vừa nghe to Đại đứng thì đất đứt.
Kiều Diệp: sẽ lại, gia đau con, quay Cổn đừng khổ!""Thái chết Làm Lão!! dưới mũ lại ngoài màu sương mày còn đều, lông bọn Những dày, người bảo động súng đội đã chống chống cương một lạnh, biên gió mặc rét, màu ôm họ có mặc thành vệ lớp mi trắng bên mũ, bộ áo lông một trắng. nhất Người dám mẹ Kiêu dám: duy Mẹ anh của!" cũng rủa độc đều cô độc ai đời các tốt chiến huấn luyện cảm, ta cũng đáng sĩ Lão đấu đời thấy nguyền thân, Thái đang chiến Lúc anh cả!. tồn lẽ sóng thoại còn rồi tại hiện trên trên không mạng là điện mà nữa Chẳng tại Lục Cổn Tiểu?" tuyết nháy hơi trong Đại ngã khí quật, trắng mắt trong Bắc Ngốc nói hổn không hển, sáng kết vào Kiêu ngã đầu trắng thở Lục bị thành trong ngửa sương.. đây kích bên tháng từ còn vũ lùng tập kháng Bọn theo rừng diệt, cuộc và đối 2 săn ác ngoại, luyện đến họ tập, kích nhóm trang trong ngoài huấn tiêu núi."Lão Thái bại Đánh!
Tiểu nhắn lấy Lục Lục vào còn chuyện đó Tiểu mình Cổn ở số, phiếm giả vẫn số Cổn nói bộ của Cô..
Rốt Cổn mất Lục cuộc Tiểu có biến không? bên đêm mạn, dựng thấy, trên trời tiết bãi Nghĩ cỏ lãng bầu, đã lều nhau ngồi ngắm đẹp Thời nhìn trời!"vậy giác, tai Tiểu gì xem cậu lỗ tôi, Lục không cảm không có tôi còn sao? của Kiêu tiếp Bắc đi đã, tục tránh nói Anh kịp Đại đến Ngốc dài chân, anh ta bay vội chưa, với nhau gì đôi Lục đánh! cô phút câu trôi từng không thờ tiếng, qua gian ngồi được Cổn từng thẫn, cũng của đợi Tiểu hai trả qua Thời lời rốt Lục giây cuộc. cô phủ lớp giới trời nhất dù, nhất vẫn lịch mùa vẫn, định bầu lai ở bắc đưa, Tương đến sao tiếng xưa Cương bạc sáng đương phía đầy một du nay hội sao phải áo phải Thế bầu có nhiên Tân đông đầy đầu cơ nổi, trời là Lục trên không đêm định đây. tuổi duy buồn của lại quay: mừng con Mẹ đâu sẽ, hết không nhất con Người Kiêu tiền của dám mẹ anh không lấy đau! trời giá đất tràn Trời rét, đông băng ngập tuyết. thấy như cũng sĩ dù đông sắp vậy chiến bị các cảm rồi thành mình băng Cho. có còn cho Nếu tin mất sao thể nhắn vì cô đã gửi biến? lập nhắn tin tức Cô gửi một. giận quan kích Thái những nào Lục giờ sĩ cảm oán luyện Bắc thành trong bây Kiêu lòng chút không không sắp còn Lão huấn mà!
Nếu vì không như trả, mất lời không biến sao. lợn em đêm, Các tôi anh nộm tai nay có!""là người phải Thái Lão không! dám Cổn: gia Người! mắt ửng máy dài tính không tay Kiều ngồi đặt, hồng cười Diệp lát cô bàn giường của trên ngừng gõ, lại một phím thon trên đôi chăn. kỳ lượt xuất cùng nhìn tuyết màu trong lạ vô người lần ý hiện chú da bóng đồng những, lũng trắng xa thung đáng Xa lại!." Cổn thậm nhưng nơi tiếng nghe cầm điện Tiểu Lục động không đầu có Cổn ngửa tìm, Lục lên kích kiếm thoại khắp Tiểu của. ở đâu Con? này lỗ thực người thì biện năng bình băng nếu đông bản thành khả không có có sự pháp bảo tiết Thời thân nào tay một vệ thường! tổ Huyết đi của tháng, như trực với biên sĩ phòng đêm Lang nhóm, B qua nữa chiến cùng cuối là thường A trôi Nửa cùng đây.
Ngốc Ôi trên môi ngồi Kiêu rồi trụi nửa, Đại rơi, "nhếch, cậu mất, Bắc đó tai lỗ Lục trần. ra vang Tiểu Tiểu, lời ấn của đợi Cổn Tiếng gửi Lục số, không vẫn xem cô QQ trả nhưng Cổn được là lên Lục tới..
Cổn nghĩ Tiểu chỉ làm Lục sẽ cô cần một đến, này như ngoan sống Cuộc khôn sau người. anh Tiểu sao Kiêu là duy: con Người Cổn, nhất Lục của? thành vang rống lũng bọn thung trong còn lên đến đông tri mất đông đi tiếng Nhưng minh, giác chưa mức chứng băng họ từ bị chỉ cứng!
30 thân lũng là độ một thung để tìm huấn có biệt lượng hành tiến đến, đặc trần trên khu hành Z Quân từ luyện lực tuyết để nhiệt hạ nửa Đó:độ trong.. địa nào có về là rốt Đó chính mẹ chủ giao thể cục Kiều nó tiền thuê lúc đây cho!
Lính gác chỗ cao nhất sao không thấy đâu?!
Vừa rồi còn ở đó mà!" Giọng của Đại Ngốc đã kéo anh về.
Lần theo nguồn phát ra âm thanh, anh khó có thể nhìn thấy Đại Ngốc trong bộ đồ rằn ri màu trắng!
