Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Thập Niên 90 Trọng Sinh Trêu Ghẹo Nam Thần

Chương 594:




Khí chất đó giống như nữ hoàng đến!

Cho dù người lớn ở trong phòng sắc mặt cô vẫn lạnh lùng vô cùng, ánh mắt sắc bén bắn thẳng vào giường bệnh.

Người đàn ông mặc áo bệnh nhân sọc trắng xanh đang ở đó.

Bất kể kiếp trước hay hiện tại, đây là lần đầu tiên Diệp Kiều nhìn thấy anh mặc áo bệnh nhân!

Lần đầu tiên thấy sắc mặt anh xanh xao, với đôi má gầy gò và đôi mắt trũng sâu, hốc hác đến thế!" trưởng Lão xong khuyên Diệp đã mưu Diệp thấy nghe cưng Kiều gái còn cháu chưa nói tham.! bất cứ giường người có đây mắt lớn cô có nào bệnh, chỉ ở không Trong. lên nặng bước, sủa đến nề Cô nền phát ra boot âm đất màu đôi sáng thanh đen giẫm.

Nằm ở cũng ngày sống mơ em muốn bên mỗi!"Sao không muốn!. đằng thế khí sát, Khí đằng hổ hùng! tay bên mật thấu tim bí, buông hông Đôi nỗi, kìm nén đau chặt thõng siết!"A Kiều, nó con sợ cũng Kiều Kiêu. dài phản cô Lục ôm vươn, Bắc ra tay cánh bác không Kiêu định. anh lực với sức Cô lên đã để dùng hét hết!!""Kiêu Bắc Lục!!" Lục lệnh lão nói xong nói ông, là Người dậy tư đứng. chỉ sau là ánh mắt ra chằm sắc lập, bé anh một như lùi cũng nước ánh chằm Diệp có Kiều dao trong, bước vẫn lưỡi ấy tức hung dữ đôi mắt nhìn! nha Con rồi đến! người quan đừng nữa, tâm bà Ông nội mọi!

Trong nở hổ nhất đang mặt bà Kiêu xấu, nội cười luống Lục Lục thế về, thời hung sau lúc khí phía cuống hăng nụ ông lưng trốn Bắc dày. nữa anh muốn em không ở Có không bên đúng phải? cho các không tốt cũng dám Mà anh mẽ anh khí ông hình làm nói mạnh bà căn bị, vợ như các choáng cô của thế váng."Kiều Kiều! giữa anh là ấy, cản Mẹ chuyện con và đừng đây con!"quyết đi chúng, tự chuyện giải chồng trẻ nó đi Đi vợ để!

Kiêu tay cười hai căng Lục đối, lành nói giường với nóc, Giọng với nhà vang cứng làm lên Bắc mặt đên cô vừa bên hai nắm cô, vai phá đi chặt!!"Mẹ!

Đúng là uổng oan! thương em, nhỏ anh này con nhìn vết, Nhóc của sợ. nhờ cả Đỗ đánh vợ cả vào xấu anh muốn bé tránh dọa bị còn trốn nay chở từng người sau mông che bà đến Ngay khi, mức cũng chuyện lớn bị làm tối lưng chưa! liên cô Diệp Kiều sẽ làm hỏi sợ trưởng hét Tiếng lại tra nhanh này các đi bị, lão bọn tới họ đầu lụy mức cũng, quay của muốn tránh chóng chỉ sợ. gạt còn giường đáng bạn cô giếm bè người Trên là lừa, cái kết hợp bệnh cô đã giận giấu với!

Kiều Kiều! biết đường bị hồ không họ một tiếng cũng ông một Mới Lục mắng tư Đỗ, bị trước đồng rằng thối lệnh thằng ngay, mà báo bà tới hơn nhóc cho trận chuyện không, trên mới biết biết còn này thương cả! là trưởng mời cứu bối bỏ lại bị này qua anh cô đến đều mà binh Những! khiến Kiêu có Lần sau anh trốn Lục đối cảm đầu Bắc muốn với giác ông người trong một nội tiên lưng mặt đời!" hòa táo nở vội trước bà lên, đến cười tỉnh ái Vẫn là Kiều bà nụ, Diệp mặt đứng trước Đỗ. với cho điệu bất nói Cô cứ ai giọng không vào xen!" giữ Kiều mặt chỉ Diệp vào Đỗ khuôn mắt bà vẫn nhìn ấy.." Anh lập tức xuống giường, đi tới chỗ cô nhẹ dỗ dành.

Mấy vị trưởng lão lúc này đều đi tới cửa phòng, yên lặng nhìn lại thấy Diệp Kiều giơ cánh tay định đánh Lục Bắc Kiêu, nhưng bàn tay kia không rơi xuống, "Em đánh anh làm gì!

Cái gì mà đồng cam cộng khổ, hoạn nạn có nhau đều là giả!

Đã thế em không cần nữa, đừng theo em nữa!"

Diệp Kiều ngẩng mặt giận dữ nói với anh, sau đó xoay người rời đi!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.