Vốn dĩ ăn cơm từ bên ngoài về, sau khi tắm xong, anh lấy danh nghĩa "nộp thuế" để quấn quýt lấy cô, cô kháng nghị, nói là tối hôm qua nộp đủ rồi, anh còn không biết xấu hổ mà nói, đủ rồi cũng không thể nào có bầu đâu."Lục tiên sinh, tuy vợ anh lúc cấp hai là một học sinh dốt, nhưng học môn sinh vẫn khá lắm đó.
Nòng nọc có thể sống sót trong cơ thể người bảy ngày đấy, trứng tối đa cũng có thể tồn tại hai ngày, thế nào cũng gặp được nhau cho xem!
Nhiều nòng nọc quá cũng phí!"."."chịu đau nữa chân nay, khó không muốn Đêm! ngạo đồ Cái cuồng này!". cái nói rồi một, môi hôn cô lên ý đắc Anh. anh một anh của, man thầm lấy bài lúc nói kiếp thì Diệp xuất, tuấn khuôn, thể những với anh can tâm chút Trong có em, mặt dịu dàng xích trước như Kiều tú, vậy nghĩ em phát mê lời nếu sao từ ôm? lấm đã anh có, cảm thể dịu Thấy, cao tấm xúc Lục mồ hào hôi dàng đến, đỉnh phu thần khiến nhân mê, hỏi nhắn khuôn cô, thất hồng mắt qua nhỏ say chết anh. dĩ tức chưa Ổ, rồi mà anh lập kịp vốn chăn lại dứt Lục xuống của nói chưa khuôn lời xụ à Anh: "mặt trầm đi ấm ngủ ngái còn phải nhân thì còn phu giọng! còn cánh tay không anh anh gối anh lên Cô, anh ngực dậy chui mà, cho giữ thức chặt ngủ trong!"phải quay về, nhân trại không được em Lục, muốn em Lục sinh rồi tiên của phu doanh nay chiều cũng có! thịt hét đột tay tai nhiên khiến, đâm vào ngón anh đầu, đè Anh bắp xa chói cô xuống xấu. nhân là chín Lục giấc giờ dàng, thẳng một tiên đến Lục hơn dịu phu sinh ngủ thật!". đại không ba chiến trăm hiệp tiên sinh ngại nữa Lục đâu! trúng tiêu, nhau một xuyên nọc là vây bắn hai quả mục Diệp viên con phá, vòng thấu như cơ Kiều, trứng trong đạn Đêm nay nòng hai, đột thể hồng chia tâm có cú!".""đủ lẽ muốn, yêu phu Lục nào em nhân?".
Hửm?" à Lục vào thỏa cô lòng: "vẫn Anh lại phu kéo chưa nhân mãn?". trụ hơn sao mất, một trên khỏi ngôi một biến mênh Còn bầu năm bỗng vũ trời bạt mông phiêu…"Cục gì, cưng nghĩ thế?". chơi vậy anh mê cũng dễ bị, một thích sắc giờ như chưa kẻ kích, háo bao hoặc dàng là Cô!"." thường trước đấu nhau tế muối nhân, cặp thực cưới thấy hạ lắm từng vặt nói đá thì đừng ngào và ái ngọt chuyện yêu, ân dằn đã người khi nhiêu tình vặt dầu, chỉ vãnh lại tình bị là khi cô, còn ra những cô hành, sau tầm củi cưới là bao gạo Thật thì có!!"A! vừa phòng tăng lên xuống độ giờ mới lại thoáng Nhiệt hạ.
Lúc như biết bác ra lụa vậy, không hôn cứ bắt dịu lại đen từ sinh đâu, bịt dàng đó cô tiên đã lại cô phản mắt đầu dải, còn móc Lục một.""bớt lắm Anh mồm! cách không sự kiềm đảo có cô chế, dịu dàng được của điên thần độc đến, mê anh đắm nào Trong hồn. như lòng đều thấy động Lục anh đầu cũng, thì biến Anh thấy yêu thế lúc cũng lúc cô cô ban bà không chê, đủ định cô dù vừa như nhân gỡ nào yêu phu nhìn của thành lần anh già cảm cho mỗi gặp nhất!
Kiều hét Diệp, tình một môi lên chủ, cũng động hôn nhiệt cười tiếng anh lên. cô đàn năm say ôm Một cô nay ngủ từ hồ đầy đến ngủ người năng sáng bốn từ nhìn luôn lượng giờ, trước rưỡi tràn rồi tiếng ông đồng đã! nhiều thể đụng Chung mà nhau có ít ước, cách thì gì mỗi ở thì bên xa ngày. cô, thì và khác anh Nhưng."Làm thế gì?"tại đủ anh chưa yêu em lại Nghĩ sao?"phải Không! lẩm bẩm Kiều nghị kháng Diệp. khuôn phát lên tâm ngón mảnh Cô nội nhẹ, tay tuấn anh nói khảnh mặt câu một xoa tú nhàng từ xuất của. ngáy với ngứa ở ngược, đi sâu Em chảy kỳ nước nơi anh cảm điên chẳng đậm, Cô nhạt cô khóe: "sâu thấy càng nhất rất đối, vàng lên ngày ép giác càng lại không yêu bác, cảm mắt diệu vội tình những phản!"rũ, kỳ là đủ không diệu em, sức có mãi có yêu em khiến quyến gì chồng vì cả không bởi Ngoan!".
Cô thở phì phò nói, trợn anh trắng mắt: "Nửa năm mới về một lần, về chưa được hai ngày lại đi!
Anh nói xem lần tới anh về là lúc nào?
Em đoán chắc có lẽ đến lúc đó con trai cũng ra đời luôn rồi!"
