Trời đã tối rồi, nhưng xung quanh lại sáng như ban ngày.
Từng chiếc đèn trên xe đặc công được bật lên, đèn báo hiệu cũng lóe lên, đứng dàn hàng ngang ngoài tường rào, mỗi đội viên đội Phi Hổ đều đã chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu.
Đội trường đội Phi Hổ giơ tay chào một người đàn ông đội mũ đen: "Thượng úy Lục, anh mặc áo chống đạn vào đi!
Anh không thể tùy tiện vào như vậy, Đình Tử và đám thuộc hạ của hắn đều có súng!
Tiểu tử này gian xảo, hung ác lắm!"Đình Anh! lên Kiều cô miệng tai đó Diệp nhếch, nói Giọng đến truyền. lần sát, thân chắc phận tầm, Hổ của Phi thường đến phó, cảnh đây anh đầu không là cả tiên đối đội họ cũng với điều Với chắn!"Nhân vật lớn vậy đến nào?
Đình ta Người hay anh hay giang hồ anh là Tử trong gọi Đình!" cao cất vẫn người đám vây quanh đứng, giang Kiêu giọng hồ không Lục đó bị Bắc xa nhưng anh cách." Thái Lúc, trên thang từ thuốc này điếu cầu gái tay, giọng cất cầm xuống, cợt đi giễu Em. bình cơ Thân anh, ta bắp thường hình, là anh căng trên sơ những đã lớn người lưỡng cơ không bắp mi, người phải ra lực áo kéo ra xem cao bị!"vậy đâu ra mày từ Bọn chúng!" là thật Anh thấy đạn chống víu cảm vướng áo." trên chống Cảm đội ơn qua trưởng áo đạn Bắc nhìn lướt Kiêu chiếc: "tay Lục! tiền Càng không phải lão nhiều mập đại gia mấy ú! của đã đứng thấy vành che, đen áo trong ta rõ, nửa ủng quần một mi Người không đàn, sơ nón đội còn đôi chiến mũ, mặc súng ông khuôn, mặt ở quân trong lục sân tay anh nên khẩu nắm đen và một. vừa thẳng rồi rồi sau hơn Bắc tốc người tránh độ thế khác một gỗ Kiêu, Lục thân rương đảng độ trước cái nổ gỗ liền phía vòng được còn bèn về đứng liền, rương súng nhanh phía lớn một tốc phía, lăn bão thấy của Kiêu anh đống đạn sau, Lục lộn Bắc Mấy về viên, cao băng qua nấp trong đang đạn thể. mới ai, phải chết cùng thì nó Mẹ đến người là? người lên Khôn thả thì hồn mau!
Thiếu Đình Đường! đủ Mọi rút tôi một, rồi thôi là cũng người đi mình! người Anh có ta mà đi đòi gì tài cán mang? người bảo để Hồng phái nhưng cũng công tới, Những cảnh anh sát Kông vệ bọn, thật muốn không cứ thừa đặc họ này dư tới gọi!"tên" đất tiếng, xuống Đoàng vừa lúc một ngã nãy mắng chửi!"ông sự Không của người giỏi khoe phải ấy khoang, đàn anh tôi mình rất nhưng thực! đều chắn Cái người làm là một này do chắc! người chỉ cũng người trong với giang anh, phục gì Cả loi lục đám, so găm có không, dao thôi câu một cả anh đội Phi mặc lẻ nhìn hiểu, là Hổ một súng ai và chẳng hồ thường mình cũng! cả của mình sô ông thôi không gì mình làm pha đưa vẫn, Kiều ghế gì đến, đàn ở người trên lắng, trong bình tĩnh cũng đi đợi Diệp bên lo không chỉ ngồi!""mang tôi vợ Tôi đi đến! liếc cõi rồi ra khỏi biết đã Lục, như Bắc đi ngược ánh vậy Kiêu bình chắc người bước là, chết phải giác thường một lĩnh tên sáng vừa, nhìn cảm người thủ không hướng!
Tiếng ngừng không súng lên vang.! vỡ bắn lên tao Tiến nữa bước đầu là! họ người đòi cũng Bọn đến! mặt Đình thấy vãi đều chúng, phải đất thương trúng tay chỉ bị trên nằm, rơi trên cánh cũng vừa thì súng ra lục đất chân, cửa đàn rạp của mặt mở em đạn Tử không! súng Kiêu tay cây rút sau Lục lục ra ra đưa Bắc. tới tay chưa dao, thì sải người được cầm Anh găm mấy bước chạy trong đằng đi, có chân ta sau đám đều. cần đâu Không!" Một tên nói lớn tiến đồ côn." Diệp Kiều ngồi trên ghế sô pha, hai tay khoanh trước ngực, nhìn người phụ nữ trang điểm dày cộp trước mặt mà nói.
Em gái Tiểu Thái tỏ vẻ không tin: "Anh ta không sợ thì chúng tôi liền bắn cô một phát, được không?""Nhà kho các người bị tôi lắp bom rồi, các người dám động tới một sợi tóc của vợ tôi thì tôi chỉ còn cách cho các người xong đời!" Tiếng Lục Bắc Kiêu bên ngoài lại truyền đến, em gái Tiểu Thái lúc nãy còn đắc ý nhưng giờ sắc mặt đã trầm xuống, thấy vậy, Diệp Kiều càng vui vẻ hơn!
Chiêu này của anh thật là âm hiểm mà!
