Bà Lục dùng sức ôm thật chặt anh như vậy, anh có thể cảm nhận được cô cần anh mãnh liệt thế nào, mãnh liệt đến mức khiến anh rất đau lòng, trái tim cũng thật sự đau!
Trong nội tâm của cô nhất định có không cách nào bộc bạch nỗi khổ tâm với anh, Lục Tiểu Cổn cũng tuyệt đối không đơn giản là cô nằm mơ thấy như vậy, nhưng anh thực sự nghĩ không ra, bà Lục yêu anh như thế, có thể có nỗi khổ gì không thể nói với anh!
Diệp Kiều hít thật sâu hơi thở trên người của anh, ôm chặt anh, chỉ có như thế này, trong ngực mới không còn cảm giác trống trải này, mới có thể ấm thêm một chút, thỏa mãn thêm một chút.
Anh trở tay, ôm chặt lấy cô, cho cô chút sức mạnh."Anh Kiêu.. cô có kéo Kiêu họ Một giống kiếp, sự giá vô như đánh thương hai như cô, thật bọn tưởng khóc bé con, bén có cô cùng ra đứa Bắc kia ngươi tay giống, trước sắc tin vậy Lục tâm."ngoan anh Ngoan, ngoan tin!"Lục cảm, Bà thấy anh, tin em nên sao?"tiên, đầu Ngoan là mơ chuyện này, không tin anh.. mong đi sao của Làm con họ chứ bà Lục cút bọn lại?.."là gọi kiếp, Tiểu bé Lục mong nói bé đi bé, cậu cút Cổn cậu Cậu trước em. của nói ta, làm đời, này chúng sẽ vẫn Cậu con bé. bé có, có bụng trong, hay đứa Tiểu tại không Hiện không Lục là sở hai phải em Cổn sợ khổ?." nói đóng Kiêu Lục cột như đinh Bắc.
Tiểu Tin ta có đã tên chúng từng con Cổn Lục trai! hoang là Quả đường! sao khi, như những anh hiểu bình cô viết Lục, hiện mới rõ của, chữ vậy không vì anh bà tại kia lai thường Tương sau nhìn." ôn nói Anh nhu.
Kiều Diệp mạng liều gật đầu.. không em này kiếp thư lên cho tổng thống viết sau có vậy như chủ nghĩa thay trong của: vọng Chu định anh ở vợ của kiên đại ông hi Không anh vĩ duy, vật đổi đời, nghĩ đều có Cả chỉ khỏi! bụng có, của là em như cậu sinh mới tại song, vậy trong không bé hiện, Cho sợ buồn nên.!.
Cái càng vớ này vẩn!.." bẩm lẩm Cô nói.
Anh cho thế đau, minh không vậy thông bà mê tin Lục một, giấc tín mộng làm, cũng như buồn như!." câu vậy Diệp lại nói thào chỉ như, thì tim lại chặt Anh Kiều co.. hận Em kịp không hối." chỉ cho nói kiếp biết có thể trước Không anh, là nói chuyện của thể mơ thôi. xảy Lục ra lẽ đề bà thần tinh Chẳng vấn? kiếp nghĩ đời nhất, trước cho, Kiều sau thầm này trong anh khổ Diệp chuyện kiếp, trước hả này em, tin rồi ra lại di gặp, ngôn định có cười lại yêu phải không ở là anh lệnh kiếp ?
Tin!
Anh kiếp này, không kiếp chuyện trước có tin?"Không tin!"thường cậu, chúng kiếp con nói mơ ta cậu thấy xuyên, là trai trước Lục trai một mất em bé, bị Tiểu bé Anh tên của Kiêu Cổn bé đứa. tôn, tin em, trọng anh em Nhưng. thần là của vô em người Anh!"Nên!. cũng Em cái phải, nói gì cái đó tin anh! ngã em, với một cái Về làm không chức, còn sau xứng, mẹ cậu không bé.." ảnh ở như vậy, rõ cô chiếu trong từ của ràng kiếp hình lại giọng, từng Cô nhẹ đầu hỏi trước...
Kiếp vậy à nghĩ anh trước cũng như?
Làm sao thể có?" nói ngược giận hít Cô, cái mũi tức một ngang. phút những bã tên ngang, rất quan, lạc sự, diệt thể, kia vẫn tiêu Cô gây tốt khôn vài khéo cặn có luôn ngược!" vàng Vì kiếp nói mất dỗ sao: "bị vậy cô vội dành lại Anh trước bé cậu? anh được cũng tra nào không sao Dù thể!" Bắc Ngón ráp nhẹ nước khổ cười má thô cái mắt nói Lục, nhàng Kiêu lau trên cô gò.
Ngài không hoàn Lục tin toàn. mới có có kiếp người bao với sau bao lại lại nhiêu đối muốn, có cô nhiêu vọng như một làm cho yêu, đầu khiến vô thần, từ thất anh Là?."Bà Lục, em còn chưa biết hai đứa bé là nam hay là nữ mà?
Làm sao lại không suy nghĩ, có phải là Lục Tiểu Cổn mang đến một em trai hoặc em gái hay không?
Bà Lục của anh lúc này vừa mới mang thai đã choáng váng?" Tuy không tin lời cô nói, nhưng, vì an ủi cô, anh đành phải nói như vậy.
Chỉ vì yêu cô, thương cô, vô điều kiện tin tưởng nàng, không đành lòng thấy cô thương tâm như vậy.
