Nghe Diệp Thành nói vậy, trái tim của Diệp Kiều bỗng thắt lại.
Sao cô không biết ý nghĩa và địa vị chiến hữu trong lòng anh được chứ, họ vậy mà lại phản bội anh, còn bị anh giết chết.
Lúc anh giết họ, trong lòng đau buồn căm phẫn biết bao nhiêu cơ chứ.
Lục Bắc Kiêu, cho dù anh mạnh mẽ, đánh đâu thắng đó, suy cho cùng cũng không phải thần thánh, anh chỉ là một người có thất tình lục dục, trọng tình trọng nghĩa."Em an ủi cậu ấy nhiều chút, đừng thấy ngày thường dáng vẻ cậu ấy vô tâm vô phế, thật ra trong lòng nặng tình nghĩa hơn bất cứ ai.
Diệp chú khi lái xe anh: "nhà lớn rồi, một đấy hơi tuyết, Em sâu hít Kiều an đừng, rồi toàn biết, say về đi ý."cậu nổi cậu, mai ủi mạnh lại em, lo chứ không ngài đi nhận, sáng giang đừng Nhóc cái lí an đó ngốc tâm mắt ấy giỏi ấy, quá Kiêu năng, gì đỏ ai bì con là chấp lắm lực." đều anh rượu không lựng nói đỏ, mặt cũng mình em, Thành đau này là thật lòng ít Diệp cũng câu uống sự." như bá rồi Anh phất phảng không say cô an như ủi nhưng thế, trước giọng điệu dù thấy lời đã nghe đó của đạo vẫn. nắm cô tay anh cô tay vào Chợt, lấy má áp tay mình giơ."mông thai sau, hay khiến anh lo mặc em lắng em, cưng cũng hay còn ngốc có, người Bé có không sẽ đánh cho em anh không mang lần dù kệ. cô thể, ấy anh Khi an Lục không còn bảo, có khuyên cô giận Kiêu hận nghe Bắc không, đi sao Diệp, chịu kịp anh Thành ủi." mặt tay nhẹ, cứ anh anh, nghị cương của tuấn nói nhàng bàn sờ hoe Cô đỏ gương mắt."chẳng thương đáng thật, yêu thấy anh thương chẳng ai rồi đậm, Trời ai rét.""biết anh đã Em họ buồn phản bội vì anh."ai kia đáng thương Hoa kìa Ai nhớ, ngày Tiểu ngày anh không thương hả chứ yêu Nhụy. là sai vì như người không quan nhưng, lẽ có tiền không có họ gì sai Đời chuyện cũng tạp, người vậy mà thể càng không, có phức anh tâm chính."
Thành Diệp: "…" Diệp vui Thành vẻ nói." rồi nói bối vội vẻ dáng Thành bảo sắp gái khóc thấy, an ủi em Diệp. đỏ chuyện Diệp Diệp, ấy giống không nói rất nói, đêm Bọ vì Thành với nay lúc ta cô anh Diệp chỉ Thành Nghe khóe lúc là nói, kiếp ở Cạp trước cô mắt khuyên cũng lời bởi Kiều." vui gái lạ ở như, lại Thành đến ấy, thương nhỏ phải xa vật không một, thương lòng Hoa Nhụy một không ấm áp thích nhớ Diệp nói cô người nước anh lộn đất thân cô vừa vừa. rơm hữu khi bị cuối đến Bắc nói Lục đi chính Trong, chết lòng lạnh cho bỏ về, cùng lạ lòng nên kỳ cùng mắc mặc chiến hại, người còn kiếp, cọng cảm phải mất chẳng của, là càng trầm sau nghĩa khi trước, trước cô cô kiếp cuối nhạt tình nhà bệnh Kiêu ở nặng gì cô anh như anh đau. đến vậy sợ à mà Quan được, đây sủng tâm trai anh.""tổ anh trưởng phải, có Không lái. là Quốc làm đều gì đừng, ngày là ấm họ động mắt rồi, Kiều làm tất xứng, lỗi một đã anh nhìn hôm người người ngồi hữu, buồn nhân như nhân lỗi: "giường những, tình cả đang ánh cao, hình anh nhẹ chuyện, anh tín Anh cả, áp mắt của lau quân anh không nhàng, tác làm anh không ngủ nên bên quân mặt, nữa họ nay Kiêu, khăn có yêu cho bã là mép chặt ngưỡng anh anh có nhắm Diệp Trung của nóng đã cầm một chiến . mà anh cô, Trong lòng chết trước lúc mũi, đau mọi phả nếu thôi là kiếp có thứ mắng kệ này đây mà một, mùi đã rượu anh phòng mặc vào rồi ngủ chỉ. thế nổi tốt say tiếng tửu nhiêu bao, mới là đây lượng có Anh này thành uống là mèm." con Nhóc anh, nào một đâm ngốc quên không đao mà rồi lúc còn.
Diệp Kiều cười khổ, kiêu ngạo như anh, dù uống say rồi cũng không chịu biểu hiện một tia yếu đuối trước mặt cô, cô biết rõ."Sẽ không có lần sau đâu, sẽ không đâu." Cô lên giường, mặt áp vào trái tim anh.
Bàn tay to lớn của anh nhẹ nhàng xoa đầu cô: "Ngoan."
