"Ngoan ngoan ngoan nào, anh sai rồi, là anh có bệnh thần kinh!" Anh Lục vội vàng chịu tội, làm sao dám làm cho cô tức giận, anh chịu không nổi!
Mỗi lần nhìn thấy cô nhóc trước kia người nhẹ như yến nhảy nhót tưng bừng đỡ cái bụng to, anh cũng cảm thấy một luồng hơi nóng trong ngực.
Kiểu gì cũng nhớ tới mùa hè nóng nực không thể chịu nổi cách đây 5 năm, cô gái mặc đồng phục đeo kính gọng to, tết hai bím tóc ngốc.
Nghĩ phòng anh không có ai đã lẻn vào, kết quả anh đã bị say nắng!.
Cơn phút tử mấy một cách đau sau lần, ra nập cơn đó cảm nửa cung càng giác, đau đầu phút này kéo ớn lại càng mở tấp dài.
Hưm. mạnh hơn ở hôm, xuất thai viện viện đợi nhưng đợi, động ngày của ngày cô chỉ Kiều lại một cô Diệp, bệnh dám không Vào ấy nên! cung sinh, giác giác cảm muốn phải chịu thể Anh không, đâu thực được sau kiểm này không Kiêu cảm nữa người em tra con sự cũng tử có!
Lục Anh: "! bụng ve vuốt thở Kiều đưa Diệp tay sâu.
Trong một người, anh thành vừa có đã ra lại anh cặp sinh mắt trọng yêu gái cô, cô sinh trở thương nháy phần cho vợ kính đôi!!!" mặt Anh đưa trước nói tay rồi ra cô."Nghiêm!""Ngoan đau, anh thì quá tay nào cắn!""Huhu..
A.!"anh cho muốn Em cũng không!" y tá gọi người mới làm, cha Anh đi thiếu Là một, "kinh nghiệm lại đen mặt! nào còn Kiêu à cả thân Anh bản bình nhìn, Cô tĩnh hơn cô, "căng đó, thẳng anh cuống người?""Kiêu Anh!"Không căng thẳng?." vào bốp đánh Kiều anh bốp mặt Diệp. tay đổ hôi mồ Lòng anh bàn kìa đang!" tới răng Diệp mồm Cơn đau, cơn Kiều ập há đau mắt trợn từng, nghiến đến." sắc dỗ dụ chịu anh dáng mặt, cô Thấy vẻ khổ lên, đau đỏ Lục. tới Lại! tử lại ngay cung co chưa ra, không còn sinh đâu sẽ Thật!
-- là vào Kiêu nhật Sinh 8 Bắc 6 Lục ngày tháng. sinh tử co đi mở sự lại thực, tra một cung kiểm chút đã Lần này phòng!" xuất vì nhi đã bởi quang thai Tình tiểu mang thai trạng đi, hiện bàng sau lần đè nhiều khi lên. động thật sẽ Trước nhóc anh "kia", Nghiêm thì này cần vẫm kỳ không thần còn, hô con nhưng hai này nghiêm lần chỉ!. uống em một nếu không đứa nữa này ngụm hành, mong cũng sữa Hai nhỏ đừng lát đừng hạ mẹ!"cắn bắp Cơ anh răng cứng đau quá!" Diệp động nói Kiều kích."A! thể lắng, chịu Kiêu còn đừng, lo có đựng anh Anh em!! lao vội đất Cục lên không hét sao sợ sợ gia vào làm trời, hồn cưng không, "thế Kiêu, Cô hết?" làm đợt lớn, lại từng Trên giường phía động của về trầm, khó Lục quan cô dậy cái, sĩ bụng ra giọng cô bà bệnh nhìn lệnh chịu bụng Lục." sinh đứa cưng trầm bé của Lục này vừa Anh giọng trên cô quá tôi cạnh lau ở, lòng mau người giúp đau sạch chịu anh nói Lục bé!. đi cho thai khi phụ làm nhi Không thai thể vệ rằng nữ rơi có thông sinh mang tin cống nhiều có xuống.."Anh, gì thẳng anh căng?!.
Ư. chắn sắp rồi em sinh thấy, Chắc rồi máu!"muốn, đi sinh vệ em Chồng.." ma giác lý Diệp Kiều bóng sắp mình cảm tâm có.: này đầu nhưng Mặc là dù lần con rồi kiến sinh học đã những thuộc thức cô lòng." nói tỉnh mặt Anh thay thế lùng, vội lại hoàng vẻ bị kinh lạnh táo Lục.. được dù Lục biết Cổn Cổn, là Cho Tiểu Tiểu đó sao tới cô Lục?"chút Kiều có trong Diệp màu mình của nâu dịch quần thấy nhìn lót." tiếng là Diệp sau sưng đau từng hơi lưng dưới, cơn đầu khó cũng đau Hai tính không Kiều chịu vừa đau, phần vừa bắt.
Lục vôi cô đến sinh Anh vệ dậy đỡ nhà."giấc, không tê rồi ra tiêm, một nếu mổ ngủ là em con Ngoan thuốc đi!
Đùa à!. há một chịu là, "Cùng lại dao chịu Diệp Kiều lắc tôi, phải chẳng đau đầu còn? trai định là cậu sẽ Là thì sao con bé nhất?
Mỗi lần cô đau, Lục Bắc Kiêu đều đổ mồ hôi, anh cũng đau, đau lòng vì cô!
Lúc mở đến ba đầu ngón tay cô được đẩy vào phòng sinh, rất nhiều người từ ba gia đình đến nhưng tất cả đều bị chặn lại ở lối đi bên ngoài phòng sinh.
Trước đó Lục Bắc Kiêu đã nói với bệnh viện muốn vào cùng sinh, anh dứt khoát đi vào.
Thời khác này một người chồng như anh sao có thể không ở cạnh được?!
