Thật là một người chồng tốt mà!
Bà Đỗ ôm cháu gái khóc mệt đến bên giường, đặt vào ngực cô!"Ôi, nhóc đáng thương, thực là có nước mắt!
Xấu xí đáng yêu!" Đứa bé bị ngâm trong nước ối quá lâu không được ưa nhìn, mí mắt sưng vù, không có lông mày, da còn nhăn nheo, tóc lại đen, miệng nhỏ hồng hồng lúc này đột nhiên mở mắt ra.
Nhóc con! vui Lục sùng, Cổn nhất bái Tiểu mà ôm cha con con đang, chứ đấy? đây con con ôm Bảo này?
Hừ!
Tiểu cô vào đặt Cổn cẩn thận từng Bắc Lục Kiêu lòng li từng Lục tí. hâm đều Nhưng con cho đêm, trong hai bú làm đó sau khoảng là, gian anh tã thời thay sữa.. vui sẽ nhất nhóc định thối Thằng rất! vợ anh như chỉ con của là nhỏ Giống hai đứa!" hỏi quấy Cổn Diệp không khóc giọng Tiểu Lục cô hơi không, nhìn khàn cười Kiều. đi cũng ai đường gì yêu, không anh nói Nhưng cả yêu về lối! chơi dễ Không!" phía con trai nôi nhìn thúc giục đang đứng Bà Đỗ, về cạnh. mẹ bằng sớm thì càng Cô bú ủng càng biết, tốt cô cho nuôi con sữa hộ con. nào nằm anh khó đứa hai hiểu giường vất Anh nhưng bé cô đầy đứng nghĩ vả, rốt ngực yêu của đau như lòng mép đang, trong thương nào đến thế, bên cũng thế vợ tràn khổ cuộc cưng rất nhìn đã? lòng Lục thể Cổn mắt Lục ở vì, có nói một có Bắc cô Tiểu trong chỉ nên ngại giọt Khóe đây cô Kiêu lệ ở với còn. cô chua bú mày lòng Bắc sau đang con cho gọi Kiêu thì chua cô Lục thấy cho cau, về cháo khi." cưng cho Bà cháu Ôm thả vội tốt ôm lúc đấy vào ngực tới Đỗ thấy anh, anh một lòng trai, "đứng im vào lâu! ôm gái lát bé em thử khóc, Chỉ gái sau lòng cho uống sữa Diệp em vào dậy Kiều ngồi trong chốc.. rồi dưỡng dinh đúng không cho gái hết Tặng em? nhìn Diệp ôm lớn đang Lục thô Kiều Tiểu Bắc mèo họng kệch ngào bé như Cổn ôm Kiêu, cao nghẹn cổ Lục."nặng em Cổn, không sao bằng con Tiểu gái Lục thế?"Này!"Kiêu Bắc Lục! em gái thế à Thương! làm cháu cuống đang một bà thế lần luống trên bị đầu đứa trai, năng của Bà biết cha đứa lại rằng của quan, bà toàn đặc biệt làm con sĩ nhỏ không tiên giới! cảm giành chồng tốt bao giờ hai vợ, thêm lợi biết anh với có đẹp Tình tranh lại người quyền! ai về lối yêu đi đường cả Yêu." tay mặt Tiểu nhỏ một cậu vẻ, hai Cổn hề mà ngưỡng kì lắm Lục nhỏ cực trên nặng, chớp to Lục đôi bé nằm Kiêu tay cứng không cha cha túc nhất, của cậu không mắt anh nghiêm Bắc nhìn ngắn. không vỡ ngay vào đậu, chạm cả dám Mềm một chút cũng mềm hũ, như sợ!"con đều vừa sẽ ra vậy hơi, nữa sinh Trẻ một gian qua thời đẹp. không ruột Cậu sự là cha cô, ruột của cha người mẹ như cậu, rất phải cha thực yêu mới mẹ bé! nhìn con nhìn nhỏ nửa cái khăn nhỏ quấn anh trong Tiểu có trai, anh nắm, nôi Lục lớn đứa đang tay khuôn cũng mặt, Bắc Kiêu không, đang nằm hơn Lục Cổn vào nôi! tức lại, vừa mềm về thì thử vào định vật nhỏ cậu tay, lên mềm Bị chạm anh ôm bé giục rút lập kia. mắt nhỏ sâu mí định Con, tiểu cũng là, một nhân mỹ sẽ không nhất lai tương hai nhìn!" hở nói vui hớn tươi Bà Đỗ. đứng Anh xuống huýt nhóc còi này thật mẹ tự vào để, thằng giường, chạy dậy trong ngực muốn! anh như giống tưởng trai hề của không Con trong tượng! lại Nhưng Tiểu cô Cổn không đáp Lục vẫn.
Nhưng hai đứa bé như ăn mãi không đủ, lát lại đói, ăn no rồi lại thay tã, chơi đùa anh nửa tháng không có cảm giác ngủ ngon!"Lục Tiểu Cổn, Lục Tiểu Vũ!
Ông nói cho hai con biết, đây đều vì mẹ con đấy, có biết không?
Nếu không cha đã đánh các con lâu rồi!" Lúc Diệp Kiều vào phòng ngủ nghe thấy ông Lục đang thay tã cho con nhỏ giọng thì thầm.
